Tuyển tập 28

26/11/201102:45(Xem: 19195)
Tuyển tập 28

Tuyển tập 10 bài – Tình TựQuê Hương 28

Thơ Mặc Giang

[email protected]; [email protected]

01. Bao thuở can qua

02. Một cõi mênh mông

03. Nhớ về Huyền Trân

04. Tàn cát bụi

05. Trái tim biết thở

06. Chuyện hai dòng sông

07. Hát bản Trường Ca

08. Bóng núi lưng đồi

09. Tiếng Đoạn Trường

10. Nói tiếng yêu thương

Bao thuở can qua !

Tháng 11 – 2007

Thươngngười cố quận quê nhà

Trầm tư độc ảnh quốc đà kêusương

Thươngngười khách thổ tha phương

Nỗi niềm cô đọng vấn vươngđêm dài

Thươngngười tóc trắng sương phai

Sao Hôm le lói, sao Mai xa mờ

Thương người đang độ tuổi thơ

Mái trường lặn hụp i tờ nguyên xi

Thương người đang độ lỡ thì

Nhùng nhằng hai lối bước đi đoạn đành

Thương người đang độ xuân xanh

Mà sao sợi trắng bao quanh đỉnh đầu

Sông Thương có nhớ Sông Cầu

Sông Gianh - Bến Hải sắc màu thời gian

Ai lầm, ai lỡ, ai mang

Ai bồi, ai đắp, ai kham, ai từ

Nhìn trông sông nước lắc lư

Trải bao niên kỷ, đã dư biển sầu

Nam Quan có nhớ Cà Mau

Đồng bào đồng bọc thịt thau đọa đày

Mai sau, ai tiếc nỗi nầy

Chẳng qua dấu vết héo gầy sử xanh

Lá vàng ủ rũ treo mành

Lá non rúng rẩy rung cành gió bay

Có thương, cũng chết niềm tây

Không thương, cũng chết nỗi nầy tình kia

Đoạnđành, bao thuở can qua !!!

Một cõi mênh mông

Tháng 12 – 2007

Mộng hải hồ, trùng khơi sóngvỗ

Nghe chạnh lòng, một cõi mênhmông

Vi vu gió gọi ngàn thông

Mai sau rêu phủ thả dòng hoang sơ

Kìa ai đứng đó trơ vơ

Núi cao biển rộng sóng xô xạc xào

Quê người văn vật giương cao

Quê mình vá đắp bọt bèo ngửa nghiêng

Quê người phố xá công viên

Quê mình trăng ngủ, sao đêm mịt mờ

Quê người phố thị rợp cờ

Quê mình èo uột dại khờ hồn đau

Quê người sắc thắm thêm màu

Quê mình đêm tối, canh thâu chưa tàn

Quê người phố thị thênh thang

Quê mình trúc ngã bên hàng tre xanh

Quêngười thư thả an lành

Quê mình nặng trĩu treo mànhngàn cân

Quêngười ngất ngưởng cao ngần

Quê mình cúi mặt cơ cần đắngcay

Quêngười đêm cũng như ngày

Quê mình chưa sáng đã dàyhoàng hôn

Nhìn trông nước nước non non

Gia gia quốc quốc gọi hồn ainghe !

Nhớ về Huyền Trân

Tháng 12 – 2007

Viếng thăm Đền Huyền TrânCông Chúa

Nhớ Châu Ô, Châu Lý, xa xưa

Báo ân cha, nâng khăn sửa túi

Báo ân nhà, một thuở can qua

Nhìn sắc thể cành vàng lángọc

Ngẫm nhớ câu, cây quế giữarừng

Núi thăm thẳm đèo heo hút gió

Thắp sao mờ, đếm nỗi chung –riêng

Phận nữ nhi, đem thân mở nước

Lại kết giao hai mối an hòa

Bắc nhịp cầu xuyên Nam thẳng tắp

Vững sơn hà, dễ được thế ư

Thắp nén hương dâng lên CôngChúa

Hiển thánh linh phưởng phấtđâu đây

Người sống với sử vàng muônthuở

Tên Huyền Trân mãi mãi khôngphai

Thật xứng danh anh thư nướcViệt

Thật xứng danh công chúa nhàTrần

Vì việc lớn băng qua tiểutiết

Áng mây nào, ai vẽ phù vân

Bồng Nga đeo mảnh tơ hồng

Phong sương tuế nguyệt nonsông nước nầy

Hoàng hôn gác mái bờ tây

Thuyền du biển lộng hoa laytrăng ngàn

Trùng dương sóng vỗ mênh mang

Còn đây dấu nét son vàngHuyền Trân.

Tàn cát bụi

Tháng 02 – 2008

Tiếng quốc quốc điểm canhtrong thanh vắng

Tiếng vạc buồn rỉ rả vọng đêmsương

Tiếng ếch nhái hòa tấu giữaruộng nương

Tiếng hổ rống rền rền khua ménúi

Nước róc rách nỉ non bên bờsuối

Sóng rì rào vụn vỡ thả trôisông

Muôn vì sao nhấp nháy ngóngsao Hôm

Sao Mai ẩn vì đêm dài chưasáng

Ba mươi năm, tam thập đeo bếncát

Bảy mươi năm, thất thập cổlai hề

Thế kỷ là bao, thế hệ sao hè

Trăm năm hĩ, phong trần trêutuế nguyệt

Đông không lạnh mà giá bănghơn tuyết

Hạ không nồng mà oi bức hơnthan

Thu tím chi khô héo cả điêutàn

Xuân đoản hậu, xếp cánh sầuchín nụ

Thuyền ai đó, gác mái chèobến cũ

Khách mỏi mòn ngóng đợi chuyếnđò ngang

Núi non kia mờ sương khóigiang san

Sông biển này phủ trùng dươngvợn sóng

Bảy mươi năm, cuối đỉnh đồiđổ dốc

Ba mươi năm, chập chững gánhphiêu bồng

Hố thâm sâu, vùi lấp, thế làxong

Nhân thế hỡi, phù sinh tàncát bụi

Ba mươi năm, bóng thời gianđánh đổi

Bảy mươi năm, thất thập cổlai hy

Hoàng tuyền kia, ôi bóng tốiđen sì

Bãi tha ma, lạnh lùng rongrêu phủ

Hư vô mờ sương khói

Khép cánh cửa hoang vu

Rồi cũng trả thiên thu

Nghĩa gì đày nhân ngã.

Trái tim biết thở

Tháng 02 – 2008

Hát nữa đi anh, tiếng tự tìnhmuôn thuở

Hát nữa đi em, lời chan chứatin yêu

Tiếng hát quê hương, sắc gấmhoa thêu

Bao thời đại trải dài dònglịch sử

Năm ngàn năm, đan thanh trònnét chữ

Giống Lạc Hồng, son sắt vẹnhùng anh

Trời xanh xanh, trang sử cũngxanh xanh

Đất rộng mở, giang sơn tràngấm vóc

Hát nữa đi anh, từ Nam Quan,Bản Giốc

Hát nữa đi em, thắm đượm đếnCà Mau

Bản hùng ca tự ngàn xưa đếnmãi mai sau

Hà Nội, Huế, Sài Gòn, khắp bamiền đất nước

Bản trường ca, đời sau quathuở trước

Trổi điệp khúc, hai tiếng gọiViệt Nam

Quê hương này, đất nước này,là của Việt Nam

Tình tự này, giang sơn này,da vàng máu đỏ

Hát nữa đi em, cho trái timbiết thở

Hát nữa đi anh, cho máu thấmthịt thau

Ta hát nhau nghe, trọn vẹn con tàu

Reo khắp nẻo đường quê hương rực sáng

Không còn nữa, đông dài giá lạnh

Không còn nữa, hạ nắng chói chan

Không còn nữa, thu tím điêu tàn

Cho xuân thắm bốn mùa lộng gió

Tiếng tình tự trao nhau như thế đó

Vẹn câu thề trang trải vạn tin yêu

Là người Việt Nam, gìn giữ, nâng niu

Quét tất cả mọi sắc màu xanh đỏ.

Chuyện Hai Dòng Sông

Tháng 02 –2008

Nước sông Gianh vẫn thì thầm muôn thuở

Sông Bến Hải vẫn đập vỗ đôi bờ

Máu lệ nào xào xạc mảnh tàn khô

Hồn tử sĩ lung linh mờ rêu phủ

Suối vàng kia, em ơi, yên giấc ngủ

Hoàng tuyền đây, anh hỡi, thấm thịt da

Nghe nao nao tiếng quốc quốc,gia gia

Sương gió lạnh xa đưa miềnbăng giá

Tôi đứng lặng nhìn anh mờ biađá

Tôi chạnh lòng nhìn em, mắtlong lanh

Thắp nén hương, nghe thấmthía ngọn ngành

Hồn sông núi, lâng lâng niềmthổn thức

Trường Sơn tỏa chiều tànloang khói bạc

Biển Đông vang đêm xuốngkhuất hoàng hôn

Tim lặng câm, nghe se thắtdập dồn

Hai dòng sông chôn vùi baoxương máu

Nước róc rách, đôi bờ khuasông núi

Sóng rì rào, đập vỗ đẩy bờ xa

Anh nằm kia, chìm dĩ vãngphôi pha

Em ngủ đó, tóc sương bay bụigió

Ánh mắt em nhìn tôi, rồi bỏngỏ

Đôi mắt anh, thoáng hiện nétđăm chiêu

Thương nhau nghe, nói saonữa, chi nhiều

Ai không thấm đoạn đành cơndâu biển

Sông Gianh kia trầm ngâmkhông lên tiếng

Bến Hải đây nghèn nghẹn nóikhông lời

Thương tiếc em, yên giấc ngủngàn thu

Thương tiếc anh, Trường Sơnmờ biển Thái.

Hát bản trường ca

Tháng 02 – 2008

Ta hát mãi bản trường ca biểnThái

Sóng rạt rào ôm ấp vỗ trùngdương

Dù tang thương có đập giũagió sương

Nước vẫn ngậm mềm môi mùibiển mặn

Ta hát mãi bản Trường Sơnhùng vĩ

Núi ôm rừng trùng điệp kéomênh mông

Từ vùng cao cho đến mỏm nonsông

Đâu đâu cũng, nặng tình quê,sông núi

Tự đầu nguồn đỉnh đồi reo BảnGiốc

Ải Nam Quan rộng mở cửa giagia

Mũi Cà Mau liền một dải nhànhà

Non sông Việt năm ngàn nămvăn hiến

Quốc tổ Hùng Vương, thiêngliêng khói quyện

Giòng giống Lạc Hồng, concháu Rồng Tiên

Một cõi giang sơn, ba mảnhnối liền

Biển rộng sông dài, tình NamTrung Bắc

Bao thời đại, thăng trầm vinhnhục

Bao thời kỳ, hải biến điềntang

Con cháu Việt Nam, dõng dạchiên ngang

Chân cứng đá mềm, bền lòngson sắt

Sông thẳng tắp, phải quanhiều khúc ngặt

Lúa đồng vàng, kết từngkhoảnh mạ non

Cát đá nhiều mới đãi ngọc sắtson

Chí oanh liệt chuyển traotừng thế hệ

Ta hát mãi bản trường ca BiểnThái

Ta trao nhau từng điệp khúcTrường Sơn

Việt Nam ơi, quốctúy quốc hồn

Con chim Lạc, gọi chim Hồngmuôn thuở

Ta hát mãi, trả quên, gởi nhớ

Ta ngân dài, tình tự nâng niu

Bắc Nam Trung soi gương sáng nhiễu điều

Non sông Việt vẫn ngàn đờirạng rỡ.

Bóng núi lưng đồi

Tháng 02 – 2008

Chiều nghiêng bóng núi lưngđồi

Cây rung nhớ cội, nước trôinhớ nguồn

Chữ tròn khép lại chữ vuông

Rụng rơi cát đá, vỡ toangngọc ngà

Loạn triều đập giũa phong ba

Bọt xô biển sóng, nước tà đầunon

Bình sinh sức lực hao mòn

Ba sinh ngẫm nghĩ có còn gìkhông

Đầu nguồn nước đổ về sông

Sông đi ra biển, biển trôngvề nguồn

Thuyền ai gác mái chiều hôm

Bờ lau héo hắt, sóng cồn xađưa

Đất trời chan nắng đổ mưa

Đọa đày cay nghiệt chưa vừahóa công

Bùn nhơ, ũng thối ruộng đồng

Xác xơ cát bụi, non sông úamàu

Da sần. thịt tái, tim đau

Xa xa đất mẹ, hương cauthoảng mùi

Bờ mi đỏ áu khô cười

Một còn không có hỏi mười màchi

Bờ rêu ngậm cỏ thầm thì

Tang điền thương hải, ai vìhỡi ai !!!

Tiếng đoạn trường

Tháng 02 – 2008

Tiếng đoạn trường năm thángcan qua

Vốn đã mang kiếp sống khôngnhà

Quán trọ trần gian, đời lữkhách

Bọt bèo nhân thế, giọt sươngpha

Tiếng đoạn trường điệp khúcly tan

Khi bến sông rẽ chuyến đòngang

Đôi bờ sóng vỗ, mòn mi mắt

Đường xưa lối cũ, biệt đôiđàng

Tiếng đoạn trường điệp khúctha phương

Mỗi xót xa đếm một đoạn đường

Chiếc bóng thời gian treoquan ải

Dù nơi nào, đâu phải quêhương

Tiếng đoạn trường quá khứkhông quên

Đêm từng đêm thao thức dướiđèn

Nỗi đau nỗi khổ tăng nỗi nhớ

Phương trời xa khép cánhkhung thềm

Tiếng đoạn trường điệp khúcphân ly

Khắp trời mây mấy nẻo kinh kỳ

Lên non xuống biển còn khôngkhó

Tình quê hương nghẽn lốiđường đi.

Nói tiếng yêu thương

Tháng 02 – 2008

Ta nói tiếng yêu thương

Tan vạn sầu thế kỷ

Trao nhau chân thiện mỹ

Lấp tan vỡ mọi đường

Ta nói tiếng yêu thương

Xóa màn đêm tăm tối

Dứt muôn ngàn quan ải

Mờ mắt lệ can qua

Ta nói tiếng chan hòa

Thoát đường hầm nghiệt ngã

Xô vỡ toang bờ đá

Đeo nghiệp dĩ xưa nay

Ta nói tự tình này

Cho con tim biết thở

Không còn bao tan vỡ

Di hại đã lâu rồi

Ta bắc lại nhịp cầu

Không còn đâu giới tuyến

Hồn thiêng làn khói quyện

Ôi nhức nhối tim đau

Ta lấp hết biển dâu

Tang điền thôi hải biến

Trao nhau chỉ một tiếng

Tiếng nói của tình người

Ta trao nhau nụ cười

Chôn sâu từng khúc ruột

Đã từ lâu lem luốt

Qua giông bão tơi bời

Ta trao nhau một lời

Tình hương quê dịu ngọt

Đã từ lâu đánh mất

Tên gọi của Việt Nam.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/07/2013(Xem: 10514)
Tuệ Trung Thượng Sỹ (1230-1291) có nhiều vai trò quan trọng tại Việt Nam thế ký thứ mười ba: là một thống đốc, ngài là một trong các vị tướng nổi tiếng những người chỉ huy cuộc kháng chiến chống ba cuộc xâm lăng của Mông Cổ; là một cư sĩ, ngài sống một cuộc đời hòa lẫn với thiền định, thi ca và hào quang vương giả
01/07/2013(Xem: 11229)
Nhục thân không gục ngã Lửa phừng cao ngọn tỏa Khắp thế giới kinh hoàng Gương hy sinh cao cả
01/07/2013(Xem: 11930)
Muối dưa nhớ thuở Kim Sơn Cháo rau đạm bạc, thiệt hơn chẳng nài Thân thương nghĩa bạn tình Thầy Công lao khai sáng, ơn tày núi cao
01/07/2013(Xem: 11611)
Sương mang hơi thở tình thương Từ trong lòng đất vô thường mà đi Sương mang pháp bất tư nghì Từ trong đỉnh núi Tu di chuyển mình
28/06/2013(Xem: 13377)
Xuân về đua nở muôn hoa, Cò non xanh tận bao la cánh đồng. Trời cao lồng lộng mênh mông, Đỉnh non tuyết phủ ánh hồng lung linh.
28/06/2013(Xem: 12059)
Vô thấy Phật ra thấy mình Theo nhau triền kiếp mà thành quên nhau Bây giờ đã tỏ mặt nhau Chén trà sen ướp mời nhau một lần.
28/06/2013(Xem: 13694)
Gió tình cờ làm bay phấn hoa. Đất tình cờ đón lấy. Nắng tình cờ sưởi ấm. Mưa tình cờ tưới tẩm. Nên hạt tình cờ nẩy mầm. Cây tình cờ mọc. Hoa tình cờ đơm bông. Gió lại tình cờ đem phấn hoa bay xa … bay tới đâu? nào ai biết! Đất nơi nào đón phấn? nào ai hay! Nhưng giòng chảy đó, chắc chắn vẫn quay đều, vạn hữu vẫn hiện đủ bao mùa mưa nắng. Chỉ khép mắt, quán chiếu một giây thôi cũng có thể thấy trùng trùng duyên khởi. Giòng chảy của ba cõi, bốn loài, sáu đường chúng sanh cũng tình cờ mà tuôn chảy thế thôi; nhưng trong những tình cờ của kiếp nhân sinh, lắng tâm mà nghiệm thì có những tình cờ chẳng tình cờ chút nào đâu! Nhân loại khởi từ xa lạ, tình cờ gặp nhau kết thành thân nhân, quyến thuộc, bạn bè, mà thương, mà ghét nhau ư? Nếu thực là tình cờ thì đâu thể triền miên, bất tận như thế! Trong vòng luân hồi, chúng sanh phải có ân oán, nợ nần nhau, chìm đắm trong vô minh mới tiếp tục tìm nhau mà đòi, mà trả như thế! Nên Phật dạy, nếu có tuệ nhãn mà nhìn chúng sanh, có thể nhận ra tổ tiên,
28/06/2013(Xem: 16623)
Dưới bóng Ta La ngự cõi nhàn Tám mươi Thượng Thọ tuổi trần gian Bỏ ngôi Vương Tử tìm ngôi Phật Khai Đạo Từ Bi mở Đạo Tràng
27/06/2013(Xem: 8776)
Cuộc đời đen tối đảo điên, Trầm luân biển khổ triền miên không ngừng. Ai người tỉnh mộng, biết dừng ? Thoátvòng kiềm tỏa Tử Sanh luân hồi….