Tuyển tập 19

26/11/201102:45(Xem: 18751)
Tuyển tập 19

Tình Tự Quê Hương 19

01. Mười thương sáu

02. Mười thương bảy

03. Mười thương tám

04. Mười thương chín

05. Mười thương mười

06. Việt Nam còn đó muôn đời

07. Dòng thơ gọi tình người

08. Ta tin tưởng ngày mai

09. Đã mòn ba vạn sáu

10. Ta đang sống nghĩa là ta sẽ chết

Mười thương-sáu

Tháng 04-2005

Một thương miệng nói tay làm

Hai thương còn để bao hàm mai sau

Ba thương như sắc thêm màu

Bốn thương như ngọc còn trau chuốt hoài

Năm thương như sắn nhớ khoai

Sáu thương như bếp nhớ khơi lửa hồng

Bảy thương dòng nước Sông Hồng

Tám thương nguồn mạch của sông Thái Bình

Chín thương trúc nhỏ xinh xinh

Mười thương bờ lũy, quanh kinh nối dài.

Mười thương-bảy

Tháng 04-2005

Một thương con nước Đồng Nai

Hai thương con nước chảy dài Cửu Long

Ba thương lịch sử một dòng

Bốn thương một mảnh hình cong vui vầy

Năm thương ngọn gió heo may

Sáu thương bóng nguyệt lung lay trăng vàng

Bảy thương mây ngủ trên ngàn

Tám thương biển lặng mênh mang chân trời

Chín thương tình tự đầy vơi

Mười thương biết sống trong đời mấy ai !

Mười thương-tám

Tháng 04-2007

Một thương lão ấu gái trai

Hai thương con trẻ một mai sẽ già

Ba thương tiếng hát câu ca

Bốn thương êm ấm mọi nhà thân thương

Năm thương hình bóng phố phường

Sáu thương dấu vết trên đường cái quan

Bảy thương còn để bên đàng

Tám thương ấy ấy mà mang về nhà

Chín thương roi vọt rầy la

Mười thương cộng bảy thêm ba thành mười.

Mười thương-chín

Tháng 04-2005

Một thương tất cả mọi người

Hai thương thôi khóc nụ cười bớt đau

Ba thương màu trắng hoa cau

Bốn thương ngọt lịm mía lau trong lành

Năm thương hoa lá trên cành

Sáu thương ngọn cỏ xanh xanh bên đường

Bảy thương nhỏ giọt mưa sương

Tám thương tim tím chiều vương nắng chiều

Chín thương mấy nhịp cầu kiều

Mười thương những nét mỹ miều đan thanh.

Mười thương-mười

Tháng 04-2005

Một thương từng túp lều tranh

Hai thương thôn xóm bao quanh đầu đình

Ba thương như bóng theo hình

Bốn thương trọn vẹn như mình với ta

Năm thương dĩ vãng đi qua

Sáu thương còn để quê nhà mai sau

Bảy thương dù có dãi dầu

Tám thương bạc trắng mái đầu còn thương

Chín thương mở nước khai đường

Mười thương giòng giống oai hùng Việt Nam

Từ một thương nước dân Nam

Đến trăm thương nước lên chàm mới thôi

Tình thương xin mãi lên ngôi

Quê hương xin mãi muôn đời nhớ thương.

Việt Nam, còn đó muôn đời

Tháng 04-2005

Việt Nam, tiếng gọi đầu đời

Ba miền đất nước nơi nơi hữu tình

Việt Nam, ta giữ lấy mình

Năm ngàn năm, bóng in hình xưa nay

Việt Nam, nam bắc đông tây

Núi sông một dãi đong đầy hùng ca

Việt Nam, là của nước nhà

Cháu con gìn giữ, ông cha lưu truyền

Việt Nam, sông núi hồn thiêng

Kinh bao thời đại như kiềng ba chân

Việt Nam, nghĩa nặng ngàn cân

Ân nặng ngàn vạn tương lân sinh tồn

Việt Nam, hải đảo, núi, hòn

Đất liền, biển cả, như son thiếp vàng

Việt Nam, vùng vẫy dọc ngang

Đội trời, đạp đất vẻ vang giống nòi

Việt Nam, non nước tô bồi

Trao nhau trân trọng muôn đời vĩnh niên

Việt Nam, non nước ba miền

Từng trang sử Việt nối liền từng trang

Việt Nam, máu đỏ da vàng

Năm ngàn năm, những vinh quang tuyệt vời

Việt Nam, còn đó muôn đời

Năm ngàn năm nữa rạng ngời Việt Nam.

Dòng thơ gọi tình người

Tháng 04-2005

Dòng thơ gọi tình người

Tan đôi bờ ngăn cách

Máu hồng tươi chuyển mạch

Khơi tiếng nói tình thương

Dòng thơ qua tranh phân

Tan đi bao cừu hận

Mắt diều hâu đờ đẫn

Bồ câu trắng hiện hình

Dòng thơ qua nhân gian

Ươm thêm mầm nhựa sống

Nối nhịp cầu hy vọng

Trao nhau mỉm miệng cười

Dòng thơ qua con đường

Hướng đi đều mở lối

Không có gì ngăn nổi

Mọi nẻo đều thông thương

Dòng thơ qua non sông

Gợi hồn thiêng non nước

Cho ngàn xưa vẹn ước

Cho ngàn sau vẹn thề

Dòng thơ bay xa xa

Bay khắp vòng trái đất

Cho người người ca hát

Vui nếp sống hòa bình.

Ta tin tưởng ở ngày mai

Tháng 04-2005

Ta tin tưởng ở ngày mai

Con đường đi sẽ tới

Thời gian đang mong đợi

Không gian đang trông chờ

Ta tin tưởng ở ngày mai

Màn đêm dù tăm tối

Nhân gian không mờ lối

Vạn vật chẳng u hoài

Ta tin tưởng ở ngày mai

Khởi từ hôm nay nhé

Gieo trong lòng đất mẹ

Những hạt giống an bình

Ta tin tưởng ở ngày mai

Khởi từ hôm qua nhé

Biết rồi, trên đất mẹ

Gieo âm hưởng hùng ca

Ta tin tưởng ở ngày mai

Quê hương ta không ngại

Việt Nam ta còn mãi

Khi trái đất vẫn còn.

Đã mòn ba vạn sáu !

Tháng 6-2005

Đường còn dài sao bước chân đã mỏi

Ý còn nhiều nhưng lực đã tiêu ma

Nhuộm gió sương đã tàn tạ phong ba

Thuyền xơ mạn đã làm trơ sóng bạc

Dừng chân lại cùng ta nghe tiếng hát

Trời nghiêng nghiêng đổ bóng xế nương chiều

Đường trần gian vỗ tiếng gõ cô liêu

Người lữ thứ trơ vơ nhìn gió bụi

Bóng cây cả cõi cằn bên bờ suối

Bóng cây non đội nắng gối rừng thưa

Chốn hoang vu vang vọng gió xa đưa

Mòn cát bụi trên bước đường du thủ

Bỗng thức giấc khua rừng khuya ngái ngủ

Chợt vương vai động gió thổi đêm dài

Xoa bàn tay nắn bóp đôi bờ vai

Chai với đá giũa mòn bao sinh lực

Đường xuống dốc dọ bước đi từng mức

Bỏ sau lưng thời vượt núi băng ngàn

Thật vô tình hỡi cái đập thời gian

Là xương thịt làm sao không xây xát

Ta ngồi đây trên đồi cao gió mát

Ánh tà dương nghiêng bóng đổ vương dài

Góp rong rêu vẽ lại tấm hình hài

Nhặt xơ xác ghi dọc đường gió bụi

Nghiêng nghiêng vách núi

Ngả bóng rừng khuya

Dừng bước chân ngẫm nghĩ phút chia lìa

Nhanh quá nhĩ, đã mòn ba vạn sáu !!!

Ta đang sống, nghĩa là ta sẽ chết !

Tháng 6-2005

Ta đang sống nghĩa là ta đang chết

Mỗi ngày qua là chết mất một ngày

Mỗi chiều qua là bóng ngả về tây

Cuộc đời ta đang dần dần ngắn lại

Trong tự thể đột sinh và đột thải

Những huyết cầu hồng bạch xô xát nhau

Những kháng sinh đối kháng kịch ê đầu

Một thành lũy phủ che bao khí độc

Ở bên ngoài đối diện nhiều hiểm hóc

Mọi sắc trần trơ trụi bãi phù sa

Mọi khổ vui náo động tựa chớp lòa

Để công phá một trận đồ tử thủ

Thời xuân trẻ dễ dàng trong phòng ngự

Lúc già nua dù có mấy viện binh

Nhưng cổ thành đã tàn lực, rung rinh

Chẳng mấy chốc, đầu hàng vô điều kiện

Ta đang sống là lâm vào trận tuyến

Không tấn công, chỉ củng cố dự phòng

Một thời gian rồi cũng phải đi đong

Ta đang sống nghĩa là ta sẽ chết.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/11/2022(Xem: 6973)
Dù vẫn biết vạn pháp …NHƯ HUYỄN ! Dứt làm sao tham luyến si sân Đã quen nhận giả làm chân Cuối cùng THẤY , BIẾT …lỗi lầm chất chứa !
12/11/2022(Xem: 6749)
Mẹ ngồi tụng Dược Sư Kinh Cầu cho thế giới hòa bình an vui Nhìn Mẹ con thấy hoa cười Nhìn Mẹ con thấy yêu người thế gian Ngày xưa Mẹ quá gian nan Nuôi con Mẹ dạy muôn vàn lời kinh Sống đời trong kiếp nhân sinh Nương câu niệm Phật tâm mình bình an.
03/11/2022(Xem: 11139)
Cảm ơn nắng ấm giữa Đông Cảm ơn hoa nở giữa lòng tuyết rơi Cảm ơn mây trắng giữa trời Cho ta có bạn giữa đời lang thang. Cảm ơn Thầy Mẹ cưu mang Dầu trong nghịch cảnh chẳng than một lời Cảm ơn Thầy Tổ một đời Cho ta “huệ mạng” thấm lời Thầy khuyên
31/10/2022(Xem: 5108)
Mẹ ơi, Mùa thu lá vàng rơi Là ngày con mất Mẹ Hôm nay ngày giỗ Mẹ Lòng con buồn đơn côi Bao năm rồi hả Mẹ? Từ độ con xa nhà Mắt Mẹ nhìn thật xa Mong con về từng bữa
30/10/2022(Xem: 11814)
Đọc hết 237 trang thơ trong tập thơ Vạt Nắng Phù Hư của Thầy Thiện Trí, tôi thấy đâu đó có những bài thơ phảng phát của Thiền Chánh Niệm, Thiền Vipassana, Thiền của Ngài Hoàng Bá, Thiền của Thiền Sư Thanh Từ và kể cả Thiền Sư Nhất Hạnh nữa; nên Thầy mới viết rằng: “Tâm yên mọi chốn đều yên Tâm buồn ngồi giữa cõi tiên cũng buồn” Sao mà nó ná ná như tinh thần trong Bông Hồng Cài Áo mà Thiền Sư Nhất Hạnh có viết một đoạn rằng:”Nếu bạn không vừa ý thì dẫu cho có làm đến Ngọc Hoàng Thượng Đế bạn cũng chẳng vừa lòng…”.
29/10/2022(Xem: 6951)
Rồi đến ngày mai tôi ra đi Để lại sau lưng những thứ gì? Niềm thương còn dở, bao vụng dại… Ai nhớ người xa, mắt hoen mi? Hội ngộ - chia ly chuyện tất nhiên Lưu luyến mà chi, chỉ thêm phiền Các pháp hữu vi đều huyễn giả Hiện hữu chỉ là gá tạm duyên.
27/10/2022(Xem: 11661)
Mùa "đại dịch" không được phép đi đâu cả, ra vườn xới đất trồng mấy dây bầu. Tiết trời đã sang xuân, vài loài hoa đầu mùa đang nở rộ. Nghỉ tay ngồi bên thềm sân, bỗng dưng chợt nhớ đến một bài thơ say của thi hào Lý Bạch. Cách nay lâu lắm, đã hơn 12 thế kỷ, có một thi hào say khướt giữa một mùa xuân. Tuy không biết uống rượu thế nhưng dường như tôi cũng say, say cái hơi men của một thi nhân thời Đường và cả sự đảo điên của thế sự. Bài thơ mang tựa là "Xuân nhật túy khởi ngôn chí" (春日醉起言志 ), có nghĩa là "Ngày xuân chợt tỉnh giấc trong lúc quá chén, tự nói lên những cảm nghĩ của mình".
23/10/2022(Xem: 5650)
Nay đã thấy càng vướng nhiều quan hệ Những buộc ràng trách nhiệm gắn chặt thêm Không còn tự do thưởng thức tĩnh lặng êm đềm Nên nội tâm đã bắt đầu mệt mỏi!
20/10/2022(Xem: 11520)
CHÚT TÌNH THÔI Từ phố thị, ta đi về trầm mặc. Nghe triền non chim hót điệu vô tranh. Nhìn đá lặng, dòng sông xưa vẫn chảy. Ta yêu đời vì biển mặn non xanh. Đời là vậy, mà tình ta vẫn vậy, Chút tình chung trang trải giữa tang hồ. Ấm lữ khách giữa chiều đông quạnh quẽ. Mát nhân sinh giữa nắng hạ điêu tàn. Quá khứ đi rồi, tương lai ảo mị, Hiện tại nào làm bến đỗ thời gian. Chút tình thôi, xin ai đừng vắt cạn. Để sông xưa còn mãi với trăng ngàn! Thích Thái Hòa
19/10/2022(Xem: 21014)
Kệ Tụng Giảng Giải 554 Câu Chú Lăng Nghiêm Ht Thích Tuyên Hóa Vạn Phật Thánh Thành Mỹ Quốc