Tuyển tập 19

26/11/201102:45(Xem: 18758)
Tuyển tập 19

Tình Tự Quê Hương 19

01. Mười thương sáu

02. Mười thương bảy

03. Mười thương tám

04. Mười thương chín

05. Mười thương mười

06. Việt Nam còn đó muôn đời

07. Dòng thơ gọi tình người

08. Ta tin tưởng ngày mai

09. Đã mòn ba vạn sáu

10. Ta đang sống nghĩa là ta sẽ chết

Mười thương-sáu

Tháng 04-2005

Một thương miệng nói tay làm

Hai thương còn để bao hàm mai sau

Ba thương như sắc thêm màu

Bốn thương như ngọc còn trau chuốt hoài

Năm thương như sắn nhớ khoai

Sáu thương như bếp nhớ khơi lửa hồng

Bảy thương dòng nước Sông Hồng

Tám thương nguồn mạch của sông Thái Bình

Chín thương trúc nhỏ xinh xinh

Mười thương bờ lũy, quanh kinh nối dài.

Mười thương-bảy

Tháng 04-2005

Một thương con nước Đồng Nai

Hai thương con nước chảy dài Cửu Long

Ba thương lịch sử một dòng

Bốn thương một mảnh hình cong vui vầy

Năm thương ngọn gió heo may

Sáu thương bóng nguyệt lung lay trăng vàng

Bảy thương mây ngủ trên ngàn

Tám thương biển lặng mênh mang chân trời

Chín thương tình tự đầy vơi

Mười thương biết sống trong đời mấy ai !

Mười thương-tám

Tháng 04-2007

Một thương lão ấu gái trai

Hai thương con trẻ một mai sẽ già

Ba thương tiếng hát câu ca

Bốn thương êm ấm mọi nhà thân thương

Năm thương hình bóng phố phường

Sáu thương dấu vết trên đường cái quan

Bảy thương còn để bên đàng

Tám thương ấy ấy mà mang về nhà

Chín thương roi vọt rầy la

Mười thương cộng bảy thêm ba thành mười.

Mười thương-chín

Tháng 04-2005

Một thương tất cả mọi người

Hai thương thôi khóc nụ cười bớt đau

Ba thương màu trắng hoa cau

Bốn thương ngọt lịm mía lau trong lành

Năm thương hoa lá trên cành

Sáu thương ngọn cỏ xanh xanh bên đường

Bảy thương nhỏ giọt mưa sương

Tám thương tim tím chiều vương nắng chiều

Chín thương mấy nhịp cầu kiều

Mười thương những nét mỹ miều đan thanh.

Mười thương-mười

Tháng 04-2005

Một thương từng túp lều tranh

Hai thương thôn xóm bao quanh đầu đình

Ba thương như bóng theo hình

Bốn thương trọn vẹn như mình với ta

Năm thương dĩ vãng đi qua

Sáu thương còn để quê nhà mai sau

Bảy thương dù có dãi dầu

Tám thương bạc trắng mái đầu còn thương

Chín thương mở nước khai đường

Mười thương giòng giống oai hùng Việt Nam

Từ một thương nước dân Nam

Đến trăm thương nước lên chàm mới thôi

Tình thương xin mãi lên ngôi

Quê hương xin mãi muôn đời nhớ thương.

Việt Nam, còn đó muôn đời

Tháng 04-2005

Việt Nam, tiếng gọi đầu đời

Ba miền đất nước nơi nơi hữu tình

Việt Nam, ta giữ lấy mình

Năm ngàn năm, bóng in hình xưa nay

Việt Nam, nam bắc đông tây

Núi sông một dãi đong đầy hùng ca

Việt Nam, là của nước nhà

Cháu con gìn giữ, ông cha lưu truyền

Việt Nam, sông núi hồn thiêng

Kinh bao thời đại như kiềng ba chân

Việt Nam, nghĩa nặng ngàn cân

Ân nặng ngàn vạn tương lân sinh tồn

Việt Nam, hải đảo, núi, hòn

Đất liền, biển cả, như son thiếp vàng

Việt Nam, vùng vẫy dọc ngang

Đội trời, đạp đất vẻ vang giống nòi

Việt Nam, non nước tô bồi

Trao nhau trân trọng muôn đời vĩnh niên

Việt Nam, non nước ba miền

Từng trang sử Việt nối liền từng trang

Việt Nam, máu đỏ da vàng

Năm ngàn năm, những vinh quang tuyệt vời

Việt Nam, còn đó muôn đời

Năm ngàn năm nữa rạng ngời Việt Nam.

Dòng thơ gọi tình người

Tháng 04-2005

Dòng thơ gọi tình người

Tan đôi bờ ngăn cách

Máu hồng tươi chuyển mạch

Khơi tiếng nói tình thương

Dòng thơ qua tranh phân

Tan đi bao cừu hận

Mắt diều hâu đờ đẫn

Bồ câu trắng hiện hình

Dòng thơ qua nhân gian

Ươm thêm mầm nhựa sống

Nối nhịp cầu hy vọng

Trao nhau mỉm miệng cười

Dòng thơ qua con đường

Hướng đi đều mở lối

Không có gì ngăn nổi

Mọi nẻo đều thông thương

Dòng thơ qua non sông

Gợi hồn thiêng non nước

Cho ngàn xưa vẹn ước

Cho ngàn sau vẹn thề

Dòng thơ bay xa xa

Bay khắp vòng trái đất

Cho người người ca hát

Vui nếp sống hòa bình.

Ta tin tưởng ở ngày mai

Tháng 04-2005

Ta tin tưởng ở ngày mai

Con đường đi sẽ tới

Thời gian đang mong đợi

Không gian đang trông chờ

Ta tin tưởng ở ngày mai

Màn đêm dù tăm tối

Nhân gian không mờ lối

Vạn vật chẳng u hoài

Ta tin tưởng ở ngày mai

Khởi từ hôm nay nhé

Gieo trong lòng đất mẹ

Những hạt giống an bình

Ta tin tưởng ở ngày mai

Khởi từ hôm qua nhé

Biết rồi, trên đất mẹ

Gieo âm hưởng hùng ca

Ta tin tưởng ở ngày mai

Quê hương ta không ngại

Việt Nam ta còn mãi

Khi trái đất vẫn còn.

Đã mòn ba vạn sáu !

Tháng 6-2005

Đường còn dài sao bước chân đã mỏi

Ý còn nhiều nhưng lực đã tiêu ma

Nhuộm gió sương đã tàn tạ phong ba

Thuyền xơ mạn đã làm trơ sóng bạc

Dừng chân lại cùng ta nghe tiếng hát

Trời nghiêng nghiêng đổ bóng xế nương chiều

Đường trần gian vỗ tiếng gõ cô liêu

Người lữ thứ trơ vơ nhìn gió bụi

Bóng cây cả cõi cằn bên bờ suối

Bóng cây non đội nắng gối rừng thưa

Chốn hoang vu vang vọng gió xa đưa

Mòn cát bụi trên bước đường du thủ

Bỗng thức giấc khua rừng khuya ngái ngủ

Chợt vương vai động gió thổi đêm dài

Xoa bàn tay nắn bóp đôi bờ vai

Chai với đá giũa mòn bao sinh lực

Đường xuống dốc dọ bước đi từng mức

Bỏ sau lưng thời vượt núi băng ngàn

Thật vô tình hỡi cái đập thời gian

Là xương thịt làm sao không xây xát

Ta ngồi đây trên đồi cao gió mát

Ánh tà dương nghiêng bóng đổ vương dài

Góp rong rêu vẽ lại tấm hình hài

Nhặt xơ xác ghi dọc đường gió bụi

Nghiêng nghiêng vách núi

Ngả bóng rừng khuya

Dừng bước chân ngẫm nghĩ phút chia lìa

Nhanh quá nhĩ, đã mòn ba vạn sáu !!!

Ta đang sống, nghĩa là ta sẽ chết !

Tháng 6-2005

Ta đang sống nghĩa là ta đang chết

Mỗi ngày qua là chết mất một ngày

Mỗi chiều qua là bóng ngả về tây

Cuộc đời ta đang dần dần ngắn lại

Trong tự thể đột sinh và đột thải

Những huyết cầu hồng bạch xô xát nhau

Những kháng sinh đối kháng kịch ê đầu

Một thành lũy phủ che bao khí độc

Ở bên ngoài đối diện nhiều hiểm hóc

Mọi sắc trần trơ trụi bãi phù sa

Mọi khổ vui náo động tựa chớp lòa

Để công phá một trận đồ tử thủ

Thời xuân trẻ dễ dàng trong phòng ngự

Lúc già nua dù có mấy viện binh

Nhưng cổ thành đã tàn lực, rung rinh

Chẳng mấy chốc, đầu hàng vô điều kiện

Ta đang sống là lâm vào trận tuyến

Không tấn công, chỉ củng cố dự phòng

Một thời gian rồi cũng phải đi đong

Ta đang sống nghĩa là ta sẽ chết.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/02/2013(Xem: 16491)
Tưởng niệm Ni Sư Trí Hải Sen trắng vươn cao cơn lốc xoáy Nước xanh trong biển động sóng gào Trăng Bát Nhã soi vùng tâm tối Núi đại thừa sừng sững giữa trời cao
09/02/2013(Xem: 15805)
Mẹ là bài trường ca không đoạn kết Mẹ là thiên thần không ở trên cao Mẹ cho ta từng hơi thở ngọt ngào Mẹ sưởi ấm tim hồng khi giá lạnh
08/02/2013(Xem: 20964)
Nhân một hôm đến tại tư thất thăm cụ Ngô Trọng Anh, Giác Lượng đọc được bài thơ của Cụ Hoàng Văn Minh, tức nhà thơ Điền Viên, đăng trên Đặc San của Hội Người Việt Cao Niên, vùng Hoa Thịnh Đốn Xuân Kỷ Sửu (2009). Với tựa đề: NƯỚC NON
08/02/2013(Xem: 28376)
Cuốn Nhị Thập Tứ Hiếu Được viết vào đời Nguyên. Tác giả - Quách Cự Nghiệp, Một túc nho, người hiền. Hai mươi tư gương tốt Về đạo hiếu xưa nay
08/02/2013(Xem: 14610)
Nối truyền Đức Tổ Minh Quang Du Tăng Khất Sĩ dẫn đoàn hoá duyên, Xưa Tổ hành đạo khắp miền Nay ta noi dấu trọn nguyền kiếp tu.
07/02/2013(Xem: 24032)
Nửa thế kỷ Tôn Sư vắng bóng, Ánh Đạo Vàng tỏa rộng muôn phương Hôm nay tổ chức huy hoàn Hằng năm kỷ niệm, đàn tràng tôn nghiêm. Môn đồ Tứ chúng ngưỡng chiêm,
06/02/2013(Xem: 15143)
Bước đi từng bước vào chánh niệm Dáng khoan thai uy lực vô cùng Phật kinh hành đất chuyển trời rung Oâi! Huyền diệu bước chân giải thoát
06/02/2013(Xem: 10378)
Xuân về thăm lại cố hương Cây đa bến cũ thân thương mái chùa Ngô khoai hương lúa bốn mùa Dòng kinh biến đổi đất chua ngàn đời Nhạn về én lượn nơi nơi Mái chèo khua nước sao rơi đầy thuyền Cô thôn nữ hát đưa duyên Giao mùa nắng ấm hoa viền cành xuân
04/02/2013(Xem: 16087)
Trên đỉnh Phù Vân Đường lên Yên Tử mây dìu bước Qua suối Giải Oan đá dẫn đường Hoa yên dấu ấn thời Điều Ngự Bảo Sát âm vang một cõi Thiền Rừng tháp đây rồi lưu chấn tích Mái chùa che cả một giang sơn Chùa Đồng vang dội linh thiêng núi Cột đá uy nghiêm đứng giữa dòng Hàng tùng che mát lòng nhân thế Gốc sứ nhả hương giữa bụi trần Sỏi đá rêu phong còn biết nói Người đời sao nỡ để ai quên
04/02/2013(Xem: 23735)
Không được gọi là nhà thơ nhưng rất nhiều người VN vẫn có thể làm thơ. Thơ phổ biến khắp nơi với đủ loại người. Thơ không đọc bình thường như văn mà ngâm lên du dương trầm bổng, lại thêm các loại đàn sáo, tranh, bầu... sau thêm đàn nguyệt phụ họa nên ngâm thơ là một loại hình nghệ thuật cổ truyền, thuần túy VN. Ai cũng có thể đọc thơ một cách diễn cảm nhưng để ngâm thì phải biết cách. Bồng mạc, sa mạc, lẩy Kiều... Để nắm những cách thức ấy phải là người chuyên môn, thường xuyên luyện giọng chứ không phải tự nhiên ai cũng ngâm được.