Mấy khúc tơ lòng

28/03/201320:05(Xem: 13996)
Mấy khúc tơ lòng

Ngôn Ngữ của Cõi Lòng

Hòa Thượng Huyền Tôn


XUÂN HÒA BÌNH

Xuân về mang cả vạn lời hương sắc

Khách lữ hành thôi dừøng bước phiêu linh

Bậc nhân giả đã vào nơi sở đắc

Tích trượng rền vang ba cõi lặng thinh

Bài pháp không lời sáu đường ngã tắt

Chúc qua chúc lại mở cửa chiến chinh

Duì mỏ,miệng chuông núm thằng đạo tặc

Vất lên thiên đường bảo nó tụng kinh (*)

Thế giới hòa bình chúng sinh an lạc.

__________________

* Thiên-đường : Thiên đường nói ở đây là cái cảnh mà “Tâm linh”đang chấp hành sự mầu-nhiệm của Tam-Huệ ; chứ không phải cáicõi< nhà trời > mà nhóm trí-thức ma đang bị kẹt trong hai cái chấp“thường và đoạn”và cho làõ vĩnh cữu.

Mấy khúc thơ lòng 11

TƯỞNG NIỆM NHÀ BÁC HỌC GALILEO

Đã bị bạo lực phi nhân cầm tù,vì đã khám phá sự thật của Vũ-Trụ.

Tưởng niệm tình ông thật bao la.

Địa-cầu tinh tú cõi hằng sa,

Viễn vọng ông nhìn trông tận mặt,

Ngu hèn chúng chỉ thấy quanh da !

Chúng gieo thiển-cận đầy u-ám !

Ô?g trải văn-minh khắp hải-hà.

Siêu nhân thánh chúa sao mà thế ?

Trái đất hình " vuông " ôi xót xa.

* * *

Mấy khúc thơ lòng 12

GALILEO hởi nhà Bác học,

Mười một năm trong chốn lao lung!

Trái đất hình tròn ông khám phá,

Nhân loại nhờ ông hiểu tận cùng.

Mắt ông mù nhưng ông không khóc!

Bọn ngu si che dấu lớp hành tung.

Dùng bạo lực bắt giam ông vào ngục,

Chúng xưng thần nhưng thật quá cuồng ngông.

Hỡi các bạn , yêu công lý, không chấp nhận bạo lực hãy cùng tưởng niệm nhà Bác-học Galileo cùng nhất tề đòi Công-lý bình-đẳng, bồi đền oan khiên cho tiền nhân của thế-giới. Chân-lý phải cùng bảo vệ ! Phi lý phải trở về với phạm trù mê tín của nó, để cho thiên kỷ 4878 nếp sống tâm linh của Nhân-loại phải sáng lạn và không bị ý đồ đen tối mê mờ cản trở con đường khoa-học tiến bộ trên đà thăng hoa của trí tuệ..

* * *

Mấy khúc thơ lòng 13

XUÂN HÒA BÌNH

Xuân về mang cả vạn lời hương sắc

Khách lữ hành thôi dừng bước phiêu linh.

Bậc nhân-giả đã về nơi sở đắc,

Tích trượng rền vang ba cõi lặng thinh.

Bài pháp không lời sáu đường ngã tắt.

Chúc qua chúc lại mở cửa chiến chinh.

Dùi mõ, miệng chuông núm thằng đạo tặc,

Vất lên thiên đường bảo nó tụng kinh…

Thế giới hòa-bình chúng sinh an lạc.

* * *

Mấy khúc thơ lòng 14

TẠO HÓA LÀ AI?

Hỡi tạo hóa tên ông là gì nhĩ

Người hay thần hay loại qủi vô danh

Là ngu đần gian ác lưu manh

Hay hiền hậu trơ trơ như cục đất

Nhà của ông vọi cao cao chất ngất

Hay chỉ là hang nhỏ bé tí teo

Ông một mình tự tại ngủ ngáy pheo pheo

hay ràng buộc bầy vợ con lũ khủ

Ông có tài sinh ra muôn vạn lũ

Chó Mèo Heo Ngựa Dế Bọ-hung

Khắp đông tây và khắp cả núi rừng

Sông và bể mịt mùng trong vũ trụ

Ông là tây là tàu,là tôi hay là chủ

Là bao gồm cả vạn thứ danh xưng ?

Nếu thật ông là đấng tạo-hóa lẫy lừng

Thôi dừng lại, đừng hóa thêm những thứ người vô dụng.

Hay chúng phịa ra ông,rồi rập đầu nhau ca tụng

Dụ con người, để vơ vét hết lương tri

* * *

Mấy khúc thơ lòng 15

Ăn bánh mê ngớ ngẩn lẽ thị phi

Cha với mẹ lộn xà ngầu một thứ

Ông nỡ tạo dựng lên loài hung dữ

Để con người mờ mịt cả tương lai

Thôi đừng hù, "nhân loại chết nay mai "

Ông chả được một cái gì ráo trạo

Địa-ngục,Thiên-đàng đều là nơi tàn bạo

Những danh từ rỗng tuếch quá dã man

Sống tự do đó chính cõi thiên đàng

Dại quỳ lụy van xin ông ban phước

Phước của ông, là cả cuộc đời triền phược

Nhân loại người, thôi dừng bước phiêu lưu

Dựng nhân bản để cuộc đời chung giải thoát

Bỏ tham sân, bỏ cả oán cừu và tội ác

Bỏ những lầm đen bạc giữa thế nhân

Hãy Quay về tạo hóa của chân tâm,

Và,mỹ-từ Tạo hoá đó ,chính là Người

Người, mới là chân tạo hóa.

Melbourne, May 1999.

Bảo Vương Tự

HT.Thích Huyền Tôn

---o0o---


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/02/2013(Xem: 15798)
Mẹ là bài trường ca không đoạn kết Mẹ là thiên thần không ở trên cao Mẹ cho ta từng hơi thở ngọt ngào Mẹ sưởi ấm tim hồng khi giá lạnh
08/02/2013(Xem: 20964)
Nhân một hôm đến tại tư thất thăm cụ Ngô Trọng Anh, Giác Lượng đọc được bài thơ của Cụ Hoàng Văn Minh, tức nhà thơ Điền Viên, đăng trên Đặc San của Hội Người Việt Cao Niên, vùng Hoa Thịnh Đốn Xuân Kỷ Sửu (2009). Với tựa đề: NƯỚC NON
08/02/2013(Xem: 28371)
Cuốn Nhị Thập Tứ Hiếu Được viết vào đời Nguyên. Tác giả - Quách Cự Nghiệp, Một túc nho, người hiền. Hai mươi tư gương tốt Về đạo hiếu xưa nay
08/02/2013(Xem: 14610)
Nối truyền Đức Tổ Minh Quang Du Tăng Khất Sĩ dẫn đoàn hoá duyên, Xưa Tổ hành đạo khắp miền Nay ta noi dấu trọn nguyền kiếp tu.
07/02/2013(Xem: 24028)
Nửa thế kỷ Tôn Sư vắng bóng, Ánh Đạo Vàng tỏa rộng muôn phương Hôm nay tổ chức huy hoàn Hằng năm kỷ niệm, đàn tràng tôn nghiêm. Môn đồ Tứ chúng ngưỡng chiêm,
06/02/2013(Xem: 15142)
Bước đi từng bước vào chánh niệm Dáng khoan thai uy lực vô cùng Phật kinh hành đất chuyển trời rung Oâi! Huyền diệu bước chân giải thoát
06/02/2013(Xem: 10369)
Xuân về thăm lại cố hương Cây đa bến cũ thân thương mái chùa Ngô khoai hương lúa bốn mùa Dòng kinh biến đổi đất chua ngàn đời Nhạn về én lượn nơi nơi Mái chèo khua nước sao rơi đầy thuyền Cô thôn nữ hát đưa duyên Giao mùa nắng ấm hoa viền cành xuân
04/02/2013(Xem: 16085)
Trên đỉnh Phù Vân Đường lên Yên Tử mây dìu bước Qua suối Giải Oan đá dẫn đường Hoa yên dấu ấn thời Điều Ngự Bảo Sát âm vang một cõi Thiền Rừng tháp đây rồi lưu chấn tích Mái chùa che cả một giang sơn Chùa Đồng vang dội linh thiêng núi Cột đá uy nghiêm đứng giữa dòng Hàng tùng che mát lòng nhân thế Gốc sứ nhả hương giữa bụi trần Sỏi đá rêu phong còn biết nói Người đời sao nỡ để ai quên
04/02/2013(Xem: 23716)
Không được gọi là nhà thơ nhưng rất nhiều người VN vẫn có thể làm thơ. Thơ phổ biến khắp nơi với đủ loại người. Thơ không đọc bình thường như văn mà ngâm lên du dương trầm bổng, lại thêm các loại đàn sáo, tranh, bầu... sau thêm đàn nguyệt phụ họa nên ngâm thơ là một loại hình nghệ thuật cổ truyền, thuần túy VN. Ai cũng có thể đọc thơ một cách diễn cảm nhưng để ngâm thì phải biết cách. Bồng mạc, sa mạc, lẩy Kiều... Để nắm những cách thức ấy phải là người chuyên môn, thường xuyên luyện giọng chứ không phải tự nhiên ai cũng ngâm được.
30/01/2013(Xem: 17645)
Thi tính phản ảnh thật rõ nét qua kinh sách cũng như phong cách của những người tu hành đãảnh hưởng sâu đậm đến các sinh hoạt văn hóa của hầu hết các quốc gia Phật Giáo ÁChâu. Thi phú nói chung có khả năng khơi động những xúc cảm sâu kín và thanhcao nơi con người giúp họ vượt lên trên các bản năng thô thiển và trói buộc củasự sống.