Chùa Hương tích (thơ)

28/03/201314:22(Xem: 10360)
Chùa Hương tích (thơ)

Chua Huong Tich 



CHÙA HƯƠNG TÍCH

Nguyên Khang
---o0o---

Đây chùa chính đặt chân trước Động

Nỗi bàng hoàng rúng động tâm linh

Cảnh Thiên lưu tạc vạn hình

Để cho nhân thế lưu tình vững tin

" Đệ nhất động Nam Thiên HƯƠNG TÍCH "*

Chốn Bồng Lai tiên cảnh là đây

Đắc tu cảnh giới vui vầy

Bình thân an lạc muôn ngày Như Lai

Ngay cửa Động cửu rồng uốn khúc

Chầu chân châu, Long trực đoạt châu

Xa xa bầu sữa ngọt ngào

Như nguồn sữa Mẹ nhiệm mầu chảy ra

Kìa núi bạc, núi vàng óng ánh

Đây lợn nằm, trâu tắm đồng xa

Núi cô, núi cậu bao la

Những ai hiếm muộn cầu là được ban

Ngôi Tam Bảo Thạch bàn Thiên tạo

Đủ Lân, Quy, Long, Phụng quy chầu

Phật Bà ngự ở ngôi cao

Từ Bi quán thế địa đào cứu nhân

Mải ngắm cảnh bần thần chân bước

Nhạc chuông vang tỉnh thức hồi kinh

Nam mô lời niệm chân tình

Phút giây từ biệt thường tình vấn vương.

Đi lễ chùa Hương

*- " Nam thiên đệ nhất động “ bút tích của chúa Trịnh còn lưu lại.


---o0o---

SUỐI TRONG

Rời HƯƠNG TÍCH hạ sơn nhập thế

Sạch lòng trần tụ tập bến trong

Đạo thuyền đưa tiễn thong dong

Suối Trong* êm ả thuận giòng chảy ra

Nghe văng vẳng ngân nga tiếng niệm

A-DI-ĐÀ! Đò chuyến ngược xuôi

Lời chào hoan hỷ lòng người

Trẻ già trai gái nụ cười hân hoan

Giòng suối rộng mênh mang sóng nước

Tạo hóa bày thanh - trược đôi bên

Ngược xuôi Trong - Đục hai triền

Khéo sao đời đục, Đạo thiền hóa trong

Ra về thấy lòng trần nhẹ nhõm

Chuyến hành hương cảnh Phật hội duyên

Vững tin chân lý Đạo truyền

Giữa nơi trần tục sống đời thiện nhân .

*- Một giòng suối bên đục bên trong. đường vào theo giòng đục, đường ra theo giòng trong.

(Đi lễ chùa HƯƠNG )

NGUYÊN KHANG


---o0o---

Trình bày : Nhị Tường

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/09/2012(Xem: 11611)
''Vào cửa Phật từ bi hỷ xả Ra thế gian vô ngã vị tha'' Vui Xuân ta sống chan hoà Luôn tu huệ phước, đại gia thái bình Xuân về ta đón ta nghinh Chúc nhau hạnh phúc, đẹp xinh cõi lòng
22/09/2012(Xem: 15243)
“Nhân bất học bất tri lí” Nhưng trí-lương-tri Soi sáng lòng người… Nhân hữu học Lắm phường ma quỷ Mất vầng trăng Đen tối lương tâm.
08/09/2012(Xem: 16725)
Từ thuở hoang sơ đã nguyện làm mây trắng Che mát cho đời qua những đêm ngày oi bức điêu linh Bi mẫn lập ra muôn hạnh Sa mạc cháy bỏng ươm thành rừng xanh
08/09/2012(Xem: 14140)
Mùa trăng Báo hiếu vẳng chuông ngân, Tiễn biệt người xa lánh cõi trần.
01/09/2012(Xem: 13774)
Tưởng nhớ Thầy Thích Đức Niệm
30/08/2012(Xem: 12776)
Tịnh Độ tìm ở đâu xa ?
29/08/2012(Xem: 10848)
Khổ nhục Thầy tôi
28/08/2012(Xem: 10683)
Mẹ Quan Âm
27/08/2012(Xem: 14597)
Chuyển tâm niệm Phật A Di Đà
09/08/2012(Xem: 17500)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng