Và ba bài dưới đây xin được đảnh lễ Thầy Tuệ Sỹ tôn kính, tóc trắng muôn đời trên mây núi Trường Sơn.
Ngọc Hân
Vô Ngôn
Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở Ðỉnh đá nầy và hạt muối đó chưa tan* Vì đại dương nghe thiếu một cung đàn Ðêm nguyệt tận mù sa phơi tóc trắng Người đứng đó mười tám ghềnh đổ xuống Nhớ lũng chiều hồn gió lộng Trường Sơn Ðường trầm luân in mộng triệu sông hồ* Giờ khép lại trăng sao và bóng tối Rừng thấp xuống sầu lên thành quách cổ Trời lao đao niềm muối mặn giữa mù khơi* Từ dạo xa quê tiếng hát gửi lại bên trời Hạt muối đó chưa tan trường mộng phiêu bồng biển im muôn thuở.
* Thơ Tuệ Sỹ
Trầm Tích
Ta thuyền nhỏ đi vào con sóng dữ Quay quắt giữa cường triều dõng mãnh tự ghềnh cao Có phải năm xưa nghe tiếng gọi sông hồ Quên con nước, một chiều thấp cao sóng áo Ðêm từng đêm âm ba nào vẫn đầm đầm vỗ nhịp Một điệu huyền vang vọng lời kinh xưa Cất tiếng ca, sao lạc điệu sông hồ Sương nhớ khói, thuyền nhớ trăng nước nguồn thuở ấy Xiêm áo mùa Thu mênh mang màu phổ độ Ta cúi đầu bên bóng cả ghềnh non xưa Biển chiều nay xin mượn triều hoa sóng bạc đầu Vùi thuyền nhỏ mai nầy dấu sương phai trầm tích cũ.
Dạ khúc
Mưa đã rơi và một loài chim đã bay qua biển chiều đìu hiu tiếng gió Sương đã phai và một ngày nắng đã tan trên tháng ngày dìu dặt nét thu phong
Ta hỏi bóng bao giờ chim vượt ngàn trở lại Bóng mỉm cười mùa hạ huyền đang chênh chếch ngoài kia Nầy bóng ơi sao những hoàng hôn vắng mặt trời ? - Hãy nghe tiếng sóng vỗ mạn thuyền trơ vơ ghềnh đá
Trăng đã treo từ những ngày buồn rơi trên đời sống Mộng đã gầy từ những giấc ban đầu đã xa Hình hài nào vô vọng lãng đãng bên đời ta Chim vỗ cánh tiếng bi ai lạc loài trời phong lữ
Ðêm đã sâu và một vầng trăng khuất đã lâu cho ta cứ hoài ngày thiên thu cũ Ðàn đã chơi vơi và bài dạ khúc đã chùng rơi cho hạt muối ngậm ngùi đau nhức trùng khơi.
Tình cờ giở lại bài ca hay ngày trước!
"MỞ RỘNG LÒNG, TIM ĐỪNG ĐỂ ĐÓNG BĂNG
MẮT ĐỪNG CHE, ĐỪNG QUYẾT ĐOÁN KHĂNG KHĂNG"
Thời xưa đó, nào đâu tôi hiểu được !
Thầy hành con cũng ôm cam
Hướng tâm đóng góp chẳng màng ni tê
Sao cho giải thoát mờ mê
Để niềm khổ não chuyển bề vui tươi
Vầng Trăng xin tặng cho người
Sáng soi khắp cả mọi nơi rõ ràng
Bóng đêm trùm phủ miên man
Bình minh thức tỉnh Tâm càng tịnh thanh
Chuyển dời theo hướng thiện lành
Tâm hồn thư thới trong xanh cuộc đời
Giai nhân dầu đẹp tuyệt ơi!
Chỉ là cái đẹp nhất thời ngoài thân
Kính dâng Thầy bài thơ trình pháp sau khi nghe được bài pháp thoại tuyệt vời trưa hôm nay tại Trường Hạ Pháp Hoa nhờ đối con lại có thêm một tài liệu mới về Pháp Hoa đề cương với lời chỉ dạy của Sư Ông Làng Mai Thích Nhất Hạnh . Kính tri ân Thày đã tạo nhiều Phước duyên cho chúng đệ tử giữa thời đại dịch kinh hoàng này ? Kính chúc Thầy và quý Chư Tôn Đức tại khoá An Cư kiết Đông được pháp thể khinh an . Kính, HH
Âm nhạc trong ngày giản cách !
Kính dâng Thầy bài thơ để sách tấn các bạn đang
chịu phong tỏa giản cách khắp nơi từ Việt Nam đến Sydney
đang bị ảnh hưởng của biến thể Delta lây lan ..
Kính chúc Thầy mọi điều cát tường luôn hiện đến , HH
Âm nhạc, thơ văn không thể thiếu trong cuộc sống !
Xã hội, bối cảnh ...khiến sáng tạo đổi thay
Âm điệu, tiết tấu biểu hiện nội tâm được hài hoà !
Yêu thích ...đấy do tương quan đồng cảm xúc
Hôm nay, chúng ta cùng bàn với nhau về đề tài Hạnh Phúc
Hạnh Phúc, là một đề tài rất xưa cũ nhưng bao giờ nó cũng mới như ngày hôm nay, vì nó chính là điều mà chúng ta và cả toàn nhân loại này không ngừng tìm kiếm, nghĩ về... Có bao giờ con người không sống vì hạnh phúc?
Hầu như mục tiêu của đại đa số con người của thời đại này là vươn đến sự thành công, giàu có, và dường như không ai bảo ai mọi người đều công nhận rằng hạnh phúc thường đi đôi với sự giàu sang.. Thế nhưng, có một câu nói thật đơn giản song khiến chúng ta suy tư rất nhiều: ''Người giàu chưa hẳn là người hạnh phúc, mà người hạnh phúc mới là người giàu''(Due de Levi's)
Theo ý nghĩa câu nói trên, chúng ta có thể phân chia hạnh phúc làm hai loại.
Cơ quan nào trong cơ thể cũng đều quan trọng !
Như công xưởng liên tục hoạt động mỗi ngày
Hai bốn giờ , bảy trên bảy ... không mệt mỏi năm rộng tháng dài
Chợt đôi lúc ... thiếu nhớt thay nên ngừng trệ !
Chiều lên núi ngắm mây trời bát ngát
Bóng thiên thu thoáng hiện giữa muôn trùng.
Lòng đạo sỹ ngỡ như nghìn cánh hạc
Bay qua đời...tan loãng giữa không trung..
Chiều lên núi áo sương mù vai phủ
Đốt trầm hương ta nhớ đến Người xưa.
Gót chân hoang của kiếp đời lam lũ
Đã chìm sâu... khi tâm tưởng sang mùa .
Tuổi già tóc bạc da nhăn
Sanh lão bệnh tử thường hằng xảy ra
Là Chân Lý sống đó mà
Phật Ngôn khai thị giúp ta an đời ( chớ sợ chết )
Niềm tin Chánh Pháp nào lơi
Thực hành thiện nghiệp nhẹ vời tâm tư
Não phiền thôi nhé gĩa từ
An vui thanh tịnh ngay chừ Vãng sanh
Chết về đâu chẳng ai rành?
Còn sống tranh thủ làm lành gieo nhân
Chớ hoang tưởng dựa Thánh Thần
Một lòng Chánh Niệm tự thân trau giồi ( Niệm Phật )
Xã buông Nhị Chấp đi thôi ( Ngã, Pháp )
Lìa ngay Tứ Tướng nở rồi Liên Hoa ( Ngã, Nhân, Chúng sanh, Thọ giả )
Trở về Chân Tánh quê nhà
Nhất Chân pháp giới Ta Bà không hai
Đâu phải ....
đợi đại dịch thế kỷ này người ta mới run sợ !
Xưa nay chưa ai trốn thoát thần tử ...sao mãi âu lo
Đến không biết trước ...đừng xem tử vi để đoán mò
Cần nắm vững thấu hiểu....hiên ngang đối diện !
Thân Tứ Đại gồm: Đất Nước Gió Lửa
Vạn vật Vô Tình kết hợp sau xưa
Loài Hữu Tình có thêm phần Kiến, Thức
Bảy Đại này luôn trọn vẹn chẳng thừa ( Đất, Nước, Gió, Lửa, Không, Kiến, Thức )
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.