Và ba bài dưới đây xin được đảnh lễ Thầy Tuệ Sỹ tôn kính, tóc trắng muôn đời trên mây núi Trường Sơn.
Ngọc Hân
Vô Ngôn
Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở Ðỉnh đá nầy và hạt muối đó chưa tan* Vì đại dương nghe thiếu một cung đàn Ðêm nguyệt tận mù sa phơi tóc trắng Người đứng đó mười tám ghềnh đổ xuống Nhớ lũng chiều hồn gió lộng Trường Sơn Ðường trầm luân in mộng triệu sông hồ* Giờ khép lại trăng sao và bóng tối Rừng thấp xuống sầu lên thành quách cổ Trời lao đao niềm muối mặn giữa mù khơi* Từ dạo xa quê tiếng hát gửi lại bên trời Hạt muối đó chưa tan trường mộng phiêu bồng biển im muôn thuở.
* Thơ Tuệ Sỹ
Trầm Tích
Ta thuyền nhỏ đi vào con sóng dữ Quay quắt giữa cường triều dõng mãnh tự ghềnh cao Có phải năm xưa nghe tiếng gọi sông hồ Quên con nước, một chiều thấp cao sóng áo Ðêm từng đêm âm ba nào vẫn đầm đầm vỗ nhịp Một điệu huyền vang vọng lời kinh xưa Cất tiếng ca, sao lạc điệu sông hồ Sương nhớ khói, thuyền nhớ trăng nước nguồn thuở ấy Xiêm áo mùa Thu mênh mang màu phổ độ Ta cúi đầu bên bóng cả ghềnh non xưa Biển chiều nay xin mượn triều hoa sóng bạc đầu Vùi thuyền nhỏ mai nầy dấu sương phai trầm tích cũ.
Dạ khúc
Mưa đã rơi và một loài chim đã bay qua biển chiều đìu hiu tiếng gió Sương đã phai và một ngày nắng đã tan trên tháng ngày dìu dặt nét thu phong
Ta hỏi bóng bao giờ chim vượt ngàn trở lại Bóng mỉm cười mùa hạ huyền đang chênh chếch ngoài kia Nầy bóng ơi sao những hoàng hôn vắng mặt trời ? - Hãy nghe tiếng sóng vỗ mạn thuyền trơ vơ ghềnh đá
Trăng đã treo từ những ngày buồn rơi trên đời sống Mộng đã gầy từ những giấc ban đầu đã xa Hình hài nào vô vọng lãng đãng bên đời ta Chim vỗ cánh tiếng bi ai lạc loài trời phong lữ
Ðêm đã sâu và một vầng trăng khuất đã lâu cho ta cứ hoài ngày thiên thu cũ Ðàn đã chơi vơi và bài dạ khúc đã chùng rơi cho hạt muối ngậm ngùi đau nhức trùng khơi.
Trong các khóa tu dù ngắn hay dài hạn, chúng ta cần nên giữ sự yên lặng. Chúng ta cần phải thực tập cho kỳ được sự im lặng. Bởi "Im lặng" là một phương pháp tạo cho ta có thêm nguồn nội lực phong phú hùng tráng. Đó là một sức mạnh trọng đại của tâm linh. Im lặng không có nghĩa là chúng ta không được quyền nói. Ta được phép nói, nhưng chỉ nói trong giới hạn khi cần thiết. Và chỉ nói trong phạm vi ái ngữ, yêu thương và hòa kính. Không nên nói những lời có ác ý công kích chỉ trích phê bình, gây bất hòa tổn hại cho nhau. Nói trong sự ôn hòa nhỏ nhẹ từ ái.
Từ xưa, thi ca là nguồn cảm hứng của bao văn nhân thi sĩ. Xúc cảnh sanh thơ, phơi bày những tâm sự, gởi gắm tất cả những tâm tình rạt rào chứa đựng những bi thiết, những hoạt cảnh của những xã hội đương thời mà tác giả hiện sống.
Những cảm tác ấy, dệt thành đủ màu sắc hương vị. Nó xuất phát từ những tâm hồn cao thượng tự chứng, hay những tâm hồn bình thường mang nặng mặc cảm tự tôn, tự ty, hoặc bất mãn theo từng nếp nghĩ. Tất cả, đều tùy theo quan điểm của mỗi thi nhân. Song cho dù diễn tả dưới bất cứ dạng thức nào chăng nữa, tựu trung, cũng nhằm nói lên chiều hướng xây dựng xã hội, làm đẹp con người và cuộc đời. Mọi sắc thái hiện tượng của vũ trụ như: mây, nước, trăng, sao, núi non, chim kêu, suối chảy v.v…đều là những gợi cảnh nồng nàn mà thi nhân đã gởi lòng hòa điệu.
A Di Đà kinh có dạy :
“ Chúng sanh đời mạt pháp khó lòng tin tưởng “
Nên Thế Tôn từ bi khuyên trì niệm Hồng danh
Sáu chữ nhất tâm ... đều được vãng sanh
Tín thọ phụng hành, Chư thiên, Phi Nhân khen ngợi !
Thiền thất an bình cảnh tịch yên
Bốn mùa gió mát rạng trăng huyền
Chuông khuya mõ sớm xua hồn mộng
Kệ ngọc kinh vàng chuyển nghiệp duyên
Phật tượng trang nghiêm hương tỏa ngát
Già lam thanh tịnh đạo ngời thiêng
Vườn thiền tịch tĩnh, Tăng tu niệm
Năm tháng tiêu dao bặt não phiền
Trúc Lâm phong cảnh vẻ thâm u
Ẩn ở trong non nhỏ lối du
Gió thổi trăng soi tâm chẳng động
Mây giăng mưa tạnh thể vô thù
Đầu gành mạch nước tâm khai dẫn
Suốt tiết nguồn tâm chí hướng tu
Qua trúc biết người, người tức trúc
Trúc người đâu khác cảnh tương phù.
Today before you think of saying an unkind word -
Think of someone who can't speak.
Before you complain about the taste of your food –
Think of someone who has nothing to eat.
Về chiêm bái Na lan Đà
Thong dong chân bước -tâm hoa cúng dường
Chiều tà phảng phất hơi sương
Vô ưu cổ thụ bên đường bóng râm
Nền xưa đánh động nguồn tâm
Huy hoàng một thuở - lặng câm vô thường
Na lan Đà một trời hương
Thơm lừng bi trí - chừ vương mối sầu
Tang điền bỗng chốc bể dâu
Phong rêu vách đổ - một màu trần ai
Ngô Quyền quê ở Diễn Châu
Giết Kiều Công Tiễn gieo sầu Bắc phương
Hoằng Thao hồn mộng vấn vương
Bạch Đằng dậy sóng hùng cường cõi Nam
Lưu Trí Viễn hết mộng tham
Nát tan bá mộng máu loang Bạch Đằng
Sương mờ đỉnh núi mù giăng
Ngàn lau lách gọi bóng trăng phù trần
Ngàn năm nô lệ Nam dân
Một cơn sóng dậy phù vân bá quyền
Phật pháp tại thế gian, bất ly thế gian giác **
Lời Pháp Bảo Đàn kinh, thâm diệu thay
Biết rõ mình ... tương giao liên hệ đúng sai
Bất cứ thời đại nào, thích hợp được ... sinh trí tuệ!
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.