Dạ khúc (thơ)

28/03/201313:25(Xem: 15857)
Dạ khúc (thơ)

tue_sy

Và ba bài dưới đây xin được đảnh lễ Thầy Tuệ Sỹ tôn kính, tóc trắng muôn đời trên mây núi Trường Sơn.

Ngọc Hân


Vô Ngôn

Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở
Ðỉnh đá nầy và hạt muối đó chưa tan
*
Vì đại dương nghe thiếu một cung đàn
Ðêm nguyệt tận mù sa phơi tóc trắng
Người đứng đó mười tám ghềnh đổ xuống
Nhớ lũng chiều hồn gió lộng Trường Sơn
Ðường trầm luân in mộng triệu sông hồ
*
Giờ khép lại trăng sao và bóng tối
Rừng thấp xuống sầu lên thành quách cổ
Trời lao đao niềm muối mặn giữa mù khơi
*
Từ dạo xa quê tiếng hát gửi lại bên trời
Hạt muối đó chưa tan
trường mộng phiêu bồng biển im muôn thuở.

* Thơ Tuệ Sỹ

Trầm Tích

Ta thuyền nhỏ đi vào con sóng dữ
Quay quắt giữa cường triều dõng mãnh tự ghềnh cao
Có phải năm xưa nghe tiếng gọi sông hồ
Quên con nước, một chiều thấp cao sóng áo
Ðêm từng đêm âm ba nào vẫn đầm đầm vỗ nhịp
Một điệu huyền vang vọng lời kinh xưa
Cất tiếng ca, sao lạc điệu sông hồ
Sương nhớ khói, thuyền nhớ trăng nước nguồn thuở ấy
Xiêm áo mùa Thu mênh mang màu phổ độ
Ta cúi đầu bên bóng cả ghềnh non xưa
Biển chiều nay xin mượn triều hoa sóng bạc đầu
Vùi thuyền nhỏ mai nầy dấu sương phai trầm tích cũ.

Dạ khúc

Mưa đã rơi
và một loài chim đã bay
qua biển chiều đìu hiu tiếng gió
Sương đã phai
và một ngày nắng đã tan
trên tháng ngày dìu dặt nét thu phong

Ta hỏi bóng
bao giờ chim vượt ngàn trở lại
Bóng mỉm cười
mùa hạ huyền đang chênh chếch ngoài kia
Nầy bóng ơi
sao những hoàng hôn vắng mặt trời ?
- Hãy nghe tiếng sóng vỗ mạn thuyền trơ vơ ghềnh đá

Trăng đã treo
từ những ngày buồn rơi trên đời sống
Mộng đã gầy
từ những giấc ban đầu đã xa
Hình hài nào vô vọng lãng đãng bên đời ta
Chim vỗ cánh tiếng bi ai lạc loài trời phong lữ

Ðêm đã sâu
và một vầng trăng khuất đã lâu
cho ta cứ hoài ngày thiên thu cũ
Ðàn đã chơi vơi
và bài dạ khúc đã chùng rơi
cho hạt muối ngậm ngùi đau nhức trùng khơi.


Ngọc Hân

Sydney tháng 11.2002



---o0o---

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/08/2016(Xem: 12758)
Vũ trụ xoay vần đêm sáng Đời người sanh tử mãi luôn Trăm sông chảy về biển cả Ai đi chẳng nhớ về nguồn
24/08/2016(Xem: 15876)
Tôi chết từng khoảnh khắc- Từng sát-na hồi sinh. Tôi xác thân tứ đại - Tôi linh hồn điêu linh!
24/08/2016(Xem: 11400)
Lửa rừng bùng cháy khắp mọi nơi - Đồi núi Cali đỏ rực trời- Hai miền Nam Bắc càng khốn đốn- Do bởi tâm người tạo thảm thê-
24/08/2016(Xem: 18030)
Bài thứ nhất, tôi xin ghi nhớ - Việc thị phi xin chớ móc moi- Bao nhiêu công chuyện người ngoài- Xin đừng gánh vác cho đời nặng thêm
22/08/2016(Xem: 16899)
Thuở xưa ở dãy Tuyết Sơn - Có chim oanh vũ dễ thương, hiền hòa- Vì cha mẹ bị mù lòa- Một mình chim phải bay ra khu rừng
22/08/2016(Xem: 12993)
Thiết Sơn núi thẳm xa xưa - Có cây táo nọ rất ư lâu đời - Thân to, tán lá rợp trời - Chưa hề có quả, tứ thời cành trơ.
20/08/2016(Xem: 12815)
Tôi đã từng ra đón bước Thầy Bao năm chung sống dưới chùa thân Cùng nhau đi uống cà phê Pháp Thuở ấy ngày nào vẫn nhớ đây
20/08/2016(Xem: 13036)
Pháp Phật bao trùm khắp đâu đây Cho ta thông suốt bản tâm nầy Cầu xin khấn mãi càng xa Phật Một ngọn gió lùa cũng tiêu mây
18/08/2016(Xem: 16168)
CD- Ngâm Thơ Vu Lan Nhớ Mẹ Tác giả: Hoang Phong Diễn ngâm: Hoàng Đức Tâm, Hồng Vân - 01- THƠ HOANG PHONG - Lời giới thiệu - Diễn đọc Hoàng Đức Tâm 02- THƠ HOANG PHONG - Giắc mơ thật thà - Diễn ngâm Hồng Vân 03 - THƠ HOANG PHONG - Con gữi vào lòng đại dương - Diễn ngâm Hoàng Đức Tâm.mp3 04 - THƠ HOANG PHONG - Ru con - Diễn ngâm Hồng Vân 05 - Ta đi mình ở lại nhà - Thơ Hoang Phong - Diễn ngâm Hoàng Đức Tâm
17/08/2016(Xem: 16206)
Vài hàng kính gửi Mẹ yêu - Mỗi khi con nói Mẹ chiều Mẹ nghe- Mẹ là người bạn cận kề, Suối nguồn tình Mẹ không hề cạn vơi.