Và ba bài dưới đây xin được đảnh lễ Thầy Tuệ Sỹ tôn kính, tóc trắng muôn đời trên mây núi Trường Sơn.
Ngọc Hân
Vô Ngôn
Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở Ðỉnh đá nầy và hạt muối đó chưa tan* Vì đại dương nghe thiếu một cung đàn Ðêm nguyệt tận mù sa phơi tóc trắng Người đứng đó mười tám ghềnh đổ xuống Nhớ lũng chiều hồn gió lộng Trường Sơn Ðường trầm luân in mộng triệu sông hồ* Giờ khép lại trăng sao và bóng tối Rừng thấp xuống sầu lên thành quách cổ Trời lao đao niềm muối mặn giữa mù khơi* Từ dạo xa quê tiếng hát gửi lại bên trời Hạt muối đó chưa tan trường mộng phiêu bồng biển im muôn thuở.
* Thơ Tuệ Sỹ
Trầm Tích
Ta thuyền nhỏ đi vào con sóng dữ Quay quắt giữa cường triều dõng mãnh tự ghềnh cao Có phải năm xưa nghe tiếng gọi sông hồ Quên con nước, một chiều thấp cao sóng áo Ðêm từng đêm âm ba nào vẫn đầm đầm vỗ nhịp Một điệu huyền vang vọng lời kinh xưa Cất tiếng ca, sao lạc điệu sông hồ Sương nhớ khói, thuyền nhớ trăng nước nguồn thuở ấy Xiêm áo mùa Thu mênh mang màu phổ độ Ta cúi đầu bên bóng cả ghềnh non xưa Biển chiều nay xin mượn triều hoa sóng bạc đầu Vùi thuyền nhỏ mai nầy dấu sương phai trầm tích cũ.
Dạ khúc
Mưa đã rơi và một loài chim đã bay qua biển chiều đìu hiu tiếng gió Sương đã phai và một ngày nắng đã tan trên tháng ngày dìu dặt nét thu phong
Ta hỏi bóng bao giờ chim vượt ngàn trở lại Bóng mỉm cười mùa hạ huyền đang chênh chếch ngoài kia Nầy bóng ơi sao những hoàng hôn vắng mặt trời ? - Hãy nghe tiếng sóng vỗ mạn thuyền trơ vơ ghềnh đá
Trăng đã treo từ những ngày buồn rơi trên đời sống Mộng đã gầy từ những giấc ban đầu đã xa Hình hài nào vô vọng lãng đãng bên đời ta Chim vỗ cánh tiếng bi ai lạc loài trời phong lữ
Ðêm đã sâu và một vầng trăng khuất đã lâu cho ta cứ hoài ngày thiên thu cũ Ðàn đã chơi vơi và bài dạ khúc đã chùng rơi cho hạt muối ngậm ngùi đau nhức trùng khơi.
Chánh tri kiến nhận thức cho đời sống,
Lối sống này là nhận biết rõ ràng:
Chánh tư duy rất chính xác vinh quang,
Không tham đắm, mà cũng không hệ lụy. . . .
Lời hoa mỹ là chưa vào Chánh ngữ,
Còn chuốc trau là tự dối lấy mình,
Lời như thế, còn vướng mắc vô minh.
Kẻ vén mây trời bước thong dong
Phá màn mê tối ngắm ánh hồng
Sáng tỏ đường về cơn gió thoảng
Lặng lẽ một mình giữa núi sông
Tu Phật cả đời không bỏ xót
Hạnh nguyện độ sanh vững một lòng
Y vàng bay khắp cùng phương hướng
Hình ảnh Tăng Già thật cảm thông.
Vùng kia có một ông tăng
Giỏi nghề họa sỹ nên thường vẽ thuê
Tiền công tính đắt khỏi chê
Khách hàng trả trước, khó bề thiếu ông
Mọi người vì thế đồng lòng
Đặt ông danh hiệu khắp vùng truyền lan:
"Nghệ nhân bần tiện, tham lam"
Ông nghe nhưng chẳng để tâm muộn phiền.
Me tôi, anh chị em chúng tôi gọi mẹ bằng Me, có rút ruột làm một bài thơ dành tặng cho những đứa con bé bỏng của Người, đó là thi phẩm mà sinh thời nhà thơ Quách Tấn đã từng tán tụng là "một trong những bài thơ bất hủ trên đất Khánh Hòa".
Hít thở vào sâu thật nhẹ nhàng,
Mỗi làn hơi thở mỗi bình an.
Tinh thần sảng khoái thêm thanh thản,
Thể chất thong dong lại vững vàng.
Bốn đại điều hoà vơi mỏi mệt,
Năm căn đoan chánh bặt tham sân.
Tâm thiền rạng chiếu thong dong bước,
Lặng lẽ năm dài vui gió trăng...!
Tháng chín ngày về giữa gió Thu
Quê hương chuyển bước khói mây mù
Bao năm sống cảnh đời xa xứ
Hạnh nguyện chẳng dời bước tiến tu
Pháp Phật muôn đời luôn trong sáng
Lập chí kiên tâm sạch oán thù
Nhân ngã chẳng hề lay động chuyển
Tự tại đi, về thuận cảnh Thu.
Luận hành động phóng sanh, kiêng giết
Người đời xưng hiểu biết phỉ người(1)
Góp lòng một mảy nhỏ nhoi
Cảm tâm cứu vật dị loài trót mê
Thấy cảnh giết tái tê mấy kẻ
Chế cực hình ra vẻ sành đời
Chúng sanh tâm hạnh khác vời
Thảy mong chuyển đổi kiếp người khó thay!
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.