Và ba bài dưới đây xin được đảnh lễ Thầy Tuệ Sỹ tôn kính, tóc trắng muôn đời trên mây núi Trường Sơn.
Ngọc Hân
Vô Ngôn
Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở Ðỉnh đá nầy và hạt muối đó chưa tan* Vì đại dương nghe thiếu một cung đàn Ðêm nguyệt tận mù sa phơi tóc trắng Người đứng đó mười tám ghềnh đổ xuống Nhớ lũng chiều hồn gió lộng Trường Sơn Ðường trầm luân in mộng triệu sông hồ* Giờ khép lại trăng sao và bóng tối Rừng thấp xuống sầu lên thành quách cổ Trời lao đao niềm muối mặn giữa mù khơi* Từ dạo xa quê tiếng hát gửi lại bên trời Hạt muối đó chưa tan trường mộng phiêu bồng biển im muôn thuở.
* Thơ Tuệ Sỹ
Trầm Tích
Ta thuyền nhỏ đi vào con sóng dữ Quay quắt giữa cường triều dõng mãnh tự ghềnh cao Có phải năm xưa nghe tiếng gọi sông hồ Quên con nước, một chiều thấp cao sóng áo Ðêm từng đêm âm ba nào vẫn đầm đầm vỗ nhịp Một điệu huyền vang vọng lời kinh xưa Cất tiếng ca, sao lạc điệu sông hồ Sương nhớ khói, thuyền nhớ trăng nước nguồn thuở ấy Xiêm áo mùa Thu mênh mang màu phổ độ Ta cúi đầu bên bóng cả ghềnh non xưa Biển chiều nay xin mượn triều hoa sóng bạc đầu Vùi thuyền nhỏ mai nầy dấu sương phai trầm tích cũ.
Dạ khúc
Mưa đã rơi và một loài chim đã bay qua biển chiều đìu hiu tiếng gió Sương đã phai và một ngày nắng đã tan trên tháng ngày dìu dặt nét thu phong
Ta hỏi bóng bao giờ chim vượt ngàn trở lại Bóng mỉm cười mùa hạ huyền đang chênh chếch ngoài kia Nầy bóng ơi sao những hoàng hôn vắng mặt trời ? - Hãy nghe tiếng sóng vỗ mạn thuyền trơ vơ ghềnh đá
Trăng đã treo từ những ngày buồn rơi trên đời sống Mộng đã gầy từ những giấc ban đầu đã xa Hình hài nào vô vọng lãng đãng bên đời ta Chim vỗ cánh tiếng bi ai lạc loài trời phong lữ
Ðêm đã sâu và một vầng trăng khuất đã lâu cho ta cứ hoài ngày thiên thu cũ Ðàn đã chơi vơi và bài dạ khúc đã chùng rơi cho hạt muối ngậm ngùi đau nhức trùng khơi.
Nhà vua Giới Đức thời xưa
Tiếng tăm phúc đức nhân từ vang xa
Vua cho xây sáu căn nhà
Làm nơi phát thực phẩm ra giúp đời
Đồ ăn, thức uống tứ thời
Giúp dân nghèo khó, giúp người khổ đau,
Vua theo “ngũ giới” từ lâu
Lại thêm nhẫn nhục ai đâu sánh cùng
Cây tươi che mát cuộc đời,
Lá khô về cuội sáng ngời thiền môn.
Đường trần dặm bước khó trùng,
Nguyện là sứ giả thủy chung đạo lành.
Phật duyên tuỳ độ chúng sanh,
Người nay mãn nguyện an lành thiên thu.
Kính tôn vinh người phụ nữ Việt Nam trong và ngoài nước.
Phụ nữ Việt tâm hồn cao cả
Đừng cho rằng nghiệp xấu tệ hơn
Hãy mang tâm niệm biết ơn
Như con cần mẹ chẳng quên bao giờ.
Đức Phật dạy nhân duyên có được
Làm thân người quý hiếm lắm thay
Mang thân phụ nữ một ngày
Cũng là phước lớn đừng cay cú lòng.
Phật Tánh chẳng biệt phân nam nữ
Đừng xem thường phụ nữ mà sai
Thương yêu hãy mở vòng tay
Cho đời hạnh phúc tháng ngày quanh ta.
Đêm thao thức mơ được ban điều ước ,
"Sẽ trở thành đấng chí khí nam nhi ."
Tung hoành ngang dọc có thể đến đi .
Tầm Chân Sư .....chỉ hướng đạo đúng thực !
Ngọn lửa từ bi rực ngút ngàn
Xoá mờ chế độ kết sử trang
Sức mạnh tâm linh bừng chiếu sáng
Nét đẹp muôn đời nét hiển quang.
Ánh đạo thường hằng luôn toả sáng
Lấp che tham độc dứt bạo tàn
Trái tim bất diệt ngàn năm mãi
Nét đẹp muôn đời chẳng biến tan.
¨ THƯ TÒA SOẠN, trang 2
¨ TIN TỨC PHẬT GIÁO THẾ GIỚI (Diệu Âm lược dịch), trang 4
¨ XỨNG DANH THẠCH TRỤ (thơ Thích Viên Thành), trang 11
¨ NỘI DUNG KINH DIỆU PHÁP LIÊN HOA, t.t. (HT. Thích Thắng Hoan), trang 9
¨ QUÊ TÔI (thơ ĐNT Tín Nghĩa), trang 11
¨ CHUYẾN ĐI ÚC CHỨNG MINH LỄ KHÁNH THÀNH CHÙA TRÚC LÂM (ĐNT Tín Nghĩa), trang 12
¨ MÙA CHỚM VÀO ĐÔNG (thơ Mặc Phương Tử), trang 14
¨ SINH VỀ ĐÂU LÀ DO MÌNH (Quảng Tánh), trang 15
¨ THÀNH TỰU NHỮNG ĐIỀU KIỆN THUẬN LỢI CHO THỜI ĐIỂM LÂM CHUNG (Dalai Lama - Tuệ Uyển dịch), trang 16
¨ TỎA SÁNG BÓNG THIỀN TĂNG (thơ Chúc Hiền), trang 17
Hai hình ảnh một cuộc đời: Trong khi Ôn Nhất Hạnh về lại quê xưa thì Ôn Quảng Độ đã về lại Thái Bình, Bắc Việt. Vâng, đó là nguồn cội, là quê hương, nơi mà hai Ôn đã từng sống và lớn lên. Bây chừ cuối đời về thăm quê nhà. Ôi, còn gì đẹp hơn hai chữ: TRỞ VỀ. Hôm nay, con viết bài để luôn nhớ về hai hình ảnh đó, nhưng cùng chung một tấm lòng với quê hương, dân tộc.
Thầy về xứ Bắc xa xôi
Vui cùng vui với mây trôi tháng ngày
Bao năm tranh đấu miệt mài
Tan theo con sóng trải dài quanh năm
Bây chừ ngắm hưởng gió trăng
Một mình lặng lẽ âm thầm thong dong
Cuộc đời nay trở về không
Phút giây nhìn lại mây hồng thoáng qua
Lòng Thầy trải rộng bao la
Như vầng sao sáng toả ra khắp trời.
Ngày xưa có một gia đình
Tiền rừng bạc bể quả tình giàu sang
Con trai sinh được một chàng
Trưởng thành, học vấn vững vàng vừa xong
Chàng bèn quyết chí một lòng
Bao nhiêu tham dục chàng không còn màng
Xuất gia vào chốn rừng hoang
Sống đời ẩn sĩ đạo vàng chuyên tâm.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.