Và ba bài dưới đây xin được đảnh lễ Thầy Tuệ Sỹ tôn kính, tóc trắng muôn đời trên mây núi Trường Sơn.
Ngọc Hân
Vô Ngôn
Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở Ðỉnh đá nầy và hạt muối đó chưa tan* Vì đại dương nghe thiếu một cung đàn Ðêm nguyệt tận mù sa phơi tóc trắng Người đứng đó mười tám ghềnh đổ xuống Nhớ lũng chiều hồn gió lộng Trường Sơn Ðường trầm luân in mộng triệu sông hồ* Giờ khép lại trăng sao và bóng tối Rừng thấp xuống sầu lên thành quách cổ Trời lao đao niềm muối mặn giữa mù khơi* Từ dạo xa quê tiếng hát gửi lại bên trời Hạt muối đó chưa tan trường mộng phiêu bồng biển im muôn thuở.
* Thơ Tuệ Sỹ
Trầm Tích
Ta thuyền nhỏ đi vào con sóng dữ Quay quắt giữa cường triều dõng mãnh tự ghềnh cao Có phải năm xưa nghe tiếng gọi sông hồ Quên con nước, một chiều thấp cao sóng áo Ðêm từng đêm âm ba nào vẫn đầm đầm vỗ nhịp Một điệu huyền vang vọng lời kinh xưa Cất tiếng ca, sao lạc điệu sông hồ Sương nhớ khói, thuyền nhớ trăng nước nguồn thuở ấy Xiêm áo mùa Thu mênh mang màu phổ độ Ta cúi đầu bên bóng cả ghềnh non xưa Biển chiều nay xin mượn triều hoa sóng bạc đầu Vùi thuyền nhỏ mai nầy dấu sương phai trầm tích cũ.
Dạ khúc
Mưa đã rơi và một loài chim đã bay qua biển chiều đìu hiu tiếng gió Sương đã phai và một ngày nắng đã tan trên tháng ngày dìu dặt nét thu phong
Ta hỏi bóng bao giờ chim vượt ngàn trở lại Bóng mỉm cười mùa hạ huyền đang chênh chếch ngoài kia Nầy bóng ơi sao những hoàng hôn vắng mặt trời ? - Hãy nghe tiếng sóng vỗ mạn thuyền trơ vơ ghềnh đá
Trăng đã treo từ những ngày buồn rơi trên đời sống Mộng đã gầy từ những giấc ban đầu đã xa Hình hài nào vô vọng lãng đãng bên đời ta Chim vỗ cánh tiếng bi ai lạc loài trời phong lữ
Ðêm đã sâu và một vầng trăng khuất đã lâu cho ta cứ hoài ngày thiên thu cũ Ðàn đã chơi vơi và bài dạ khúc đã chùng rơi cho hạt muối ngậm ngùi đau nhức trùng khơi.
Em từng hỏi ...." Có thể nào chuyển đổi "
Tĩnh lặng an nhiên ....dẹp bỏ điên cuồng
Ngày luôn vướng mắc hốt hoảng ...nắm , buông?
Xin khuyên ....tạm thực hành tu ngũ giới
Gió từ tay Mẹ thiết tha
Ru Bàn chân bước đi qua tháng ngày
Núi cao biển rộng sông dài
Vần thơ đọng giọt sương mai đỉnh trời
Gió từ tay mẹ ttrùng khơi
Về reo giọt mực nở ngời muôn hoa
Xanh cây rót lộc vào da
Chạy quanh ngọn gió ru ta, dâng người !
Nhìn lại quảng đời con, thường gặp những quý nhân hay Bồ Tát hiện ra vào những lúc con thấy chơi vơi ...
mà khoảng gần một năm nay là thấy rõ nhất nên con kính dâng Thầy và quý bạn đọc bài thơ nầy
Lật giở trang đời hỏi ....Duyên hay Phước ?
Có sao xảy ra đúng lúc đúng thời ,
Khi tuyệt vọng ....buồn chán , quá chơi vơi ...
Xuất hiện giùm .... Quí nhân hay Bồ Tát !!!!
Hạnh phúc nhỏ nhoi lòng thường ...khao khát
Nên khởi tâm giúp đỡ thiện nguyện lành
Hãy từ bi nhìn bất hạnh ....chẳng đành
Sẽ biến dần thành .... hành động nhân cách !!!
Khi con người lạc hậu còn đi bộ.
Rồi lần lần biết cưỡi ngựa, cưỡi trâu.
Rồi lần hồi thông minh tìm ra hơi nước,
Rồi máy bay, xe lửa, xe hơi.
Và trong tương lai có thể du hành bằng hỏa tiễn.
Cuộc sống tưởng chừng như vô cùng hạnh phúc.
Thế tại sao con người vẫn khổ?
01. Sắc tướng vốn không, nương cảnh huyễn độ người mê muội;
Tử sanh nào có, mượn thuyền từ vớt kẻ trầm luân.
(Phụng điếu Đức Tăng Thống Thích Tịnh Khiết, chùa Tường Vân – Huế, 1972)
02. Một chút giận, hai chút tham, lận đận cả đời ri cũng khổ;
Trăm điều lành, ngàn điều nhịn, thong dong tấc dạ rứa mà vui.
Kẻ mượn đạo tạo đời sao tránh khỏi
Sống tham lam lợi dưỡng bán chùa đi
Mượn y vàng giả dạng nét từ bi
Không thể che được Long Thần và Hộ Pháp.
Người đạo sĩ là con người phá ác
Kẻ xuất trần thượng sĩ tiễn ma quân
Mang niềm vui đạo hạnh đức bao dung
Mong chia sẻ Pháp hành không cố chấp.
Ngôi Già Lam nơi mọi người tu tập
Cùng chung nhau hướng thiện sống thăng hoa
Đừng mưu cầu mua bán trốn đi xa
A Di Đà Phật tôi còn gì để nói.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.