Dạ khúc (thơ)

28/03/201313:25(Xem: 15942)
Dạ khúc (thơ)

tue_sy

Và ba bài dưới đây xin được đảnh lễ Thầy Tuệ Sỹ tôn kính, tóc trắng muôn đời trên mây núi Trường Sơn.

Ngọc Hân


Vô Ngôn

Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở
Ðỉnh đá nầy và hạt muối đó chưa tan
*
Vì đại dương nghe thiếu một cung đàn
Ðêm nguyệt tận mù sa phơi tóc trắng
Người đứng đó mười tám ghềnh đổ xuống
Nhớ lũng chiều hồn gió lộng Trường Sơn
Ðường trầm luân in mộng triệu sông hồ
*
Giờ khép lại trăng sao và bóng tối
Rừng thấp xuống sầu lên thành quách cổ
Trời lao đao niềm muối mặn giữa mù khơi
*
Từ dạo xa quê tiếng hát gửi lại bên trời
Hạt muối đó chưa tan
trường mộng phiêu bồng biển im muôn thuở.

* Thơ Tuệ Sỹ

Trầm Tích

Ta thuyền nhỏ đi vào con sóng dữ
Quay quắt giữa cường triều dõng mãnh tự ghềnh cao
Có phải năm xưa nghe tiếng gọi sông hồ
Quên con nước, một chiều thấp cao sóng áo
Ðêm từng đêm âm ba nào vẫn đầm đầm vỗ nhịp
Một điệu huyền vang vọng lời kinh xưa
Cất tiếng ca, sao lạc điệu sông hồ
Sương nhớ khói, thuyền nhớ trăng nước nguồn thuở ấy
Xiêm áo mùa Thu mênh mang màu phổ độ
Ta cúi đầu bên bóng cả ghềnh non xưa
Biển chiều nay xin mượn triều hoa sóng bạc đầu
Vùi thuyền nhỏ mai nầy dấu sương phai trầm tích cũ.

Dạ khúc

Mưa đã rơi
và một loài chim đã bay
qua biển chiều đìu hiu tiếng gió
Sương đã phai
và một ngày nắng đã tan
trên tháng ngày dìu dặt nét thu phong

Ta hỏi bóng
bao giờ chim vượt ngàn trở lại
Bóng mỉm cười
mùa hạ huyền đang chênh chếch ngoài kia
Nầy bóng ơi
sao những hoàng hôn vắng mặt trời ?
- Hãy nghe tiếng sóng vỗ mạn thuyền trơ vơ ghềnh đá

Trăng đã treo
từ những ngày buồn rơi trên đời sống
Mộng đã gầy
từ những giấc ban đầu đã xa
Hình hài nào vô vọng lãng đãng bên đời ta
Chim vỗ cánh tiếng bi ai lạc loài trời phong lữ

Ðêm đã sâu
và một vầng trăng khuất đã lâu
cho ta cứ hoài ngày thiên thu cũ
Ðàn đã chơi vơi
và bài dạ khúc đã chùng rơi
cho hạt muối ngậm ngùi đau nhức trùng khơi.


Ngọc Hân

Sydney tháng 11.2002



---o0o---

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/08/2019(Xem: 20571)
Ra đi... "cải tạo" suốt ba năm... (1) Cái giá "H.O." rất khó khăn Bác Sĩ thanh niên, trai thế hệ Kỹ Sư, nữ phái, gái cô Hằng
12/08/2019(Xem: 10455)
Biết bao sách quý trên đời Biết bao tình đạo chẳng rời bên nhau Trải qua gió cuốn ba đào Con đường tu Phật đời nào lại quên
12/08/2019(Xem: 11904)
Mây hoà núi đẹp vẻ ngàn phương Tiết lạnh trời trong gió thoảng hương Cây cỏ trao tâm lời quyện bút Suối nguồn lưu bóng nghĩa in đường
12/08/2019(Xem: 14828)
Sông quê man mác hơi thu Đồng mông quạnh bủa hoang vu bóng chiều Cánh cò đo vạt cô liêu Gió quơ gãy sợi khói phiêu lãng buồn..! Cành đau lá xuống lệ tuôn Cây trơ tàn tạ sâu non bàng hoàng Gọi mùa lũ đập mưa chan Tội bầy chiền chiện vút van không nhà!
12/08/2019(Xem: 10770)
Chữ bạn hiền ôi sao mà dễ mến Bao năm rồi mình chưa gặp lại nhau Sách của Thầy gởi tặng quý biết bao Xin cảm tạ một tấm lòng nhân ái.
12/08/2019(Xem: 15647)
Tháng bảy Vu Lan đã đến rồi Sương chiều mộ đá, lặng đời côi… Duyên trần cứ cạn đâu vần đổi! Nẻo phận còn nong chẳng thể bồi. Nhớ cảnh quê nghèo thời xót nỗi, Hờn tìm sữa thiếu lúc nằm nôi. Chưa lần báo đáp Người đi vội, Vạn kiếp ân sâu nghĩa khó hồi…
10/08/2019(Xem: 10568)
Sách đã quý một tấm lòng hướng đến Cả cuộc đời sống đẹp với tha nhân Gần bẳy mươi nhưng chí nguyện chuyên cần Phụng Tam Bảo âm thầm không toan tính.
10/08/2019(Xem: 12768)
Thấm thoát Vu Lan, tháng bảy này Là Mùa Chữ Hiếu giữa Rằm đây Bông hồng cài áo ai thương Mẹ Hoa trắng đeo nơi kẻ nhớ ngày... Công đức sinh thành nên báo đáp... Ơn nuôi cúc dục phải làm ngay... Chăm lo cha mẹ luôn thành khẩn Phụng dưỡng song thân dạ thảo ngay...
10/08/2019(Xem: 18740)
Vu lan nhớ mẹ quá đi thôi, Năm tháng trôi qua đã lâu rồi. Nay mùa kinh sử truyền lưu tụng. Thắm nghĩa sinh thành mãi khó phai
09/08/2019(Xem: 9689)
Thiền sư thuyết pháp nổi danh Người nghe ngoài những thiền sinh trong trường Còn thêm người khắp bốn phương Tông này, phái nọ tìm đường ghé đây.