Và ba bài dưới đây xin được đảnh lễ Thầy Tuệ Sỹ tôn kính, tóc trắng muôn đời trên mây núi Trường Sơn.
Ngọc Hân
Vô Ngôn
Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở Ðỉnh đá nầy và hạt muối đó chưa tan* Vì đại dương nghe thiếu một cung đàn Ðêm nguyệt tận mù sa phơi tóc trắng Người đứng đó mười tám ghềnh đổ xuống Nhớ lũng chiều hồn gió lộng Trường Sơn Ðường trầm luân in mộng triệu sông hồ* Giờ khép lại trăng sao và bóng tối Rừng thấp xuống sầu lên thành quách cổ Trời lao đao niềm muối mặn giữa mù khơi* Từ dạo xa quê tiếng hát gửi lại bên trời Hạt muối đó chưa tan trường mộng phiêu bồng biển im muôn thuở.
* Thơ Tuệ Sỹ
Trầm Tích
Ta thuyền nhỏ đi vào con sóng dữ Quay quắt giữa cường triều dõng mãnh tự ghềnh cao Có phải năm xưa nghe tiếng gọi sông hồ Quên con nước, một chiều thấp cao sóng áo Ðêm từng đêm âm ba nào vẫn đầm đầm vỗ nhịp Một điệu huyền vang vọng lời kinh xưa Cất tiếng ca, sao lạc điệu sông hồ Sương nhớ khói, thuyền nhớ trăng nước nguồn thuở ấy Xiêm áo mùa Thu mênh mang màu phổ độ Ta cúi đầu bên bóng cả ghềnh non xưa Biển chiều nay xin mượn triều hoa sóng bạc đầu Vùi thuyền nhỏ mai nầy dấu sương phai trầm tích cũ.
Dạ khúc
Mưa đã rơi và một loài chim đã bay qua biển chiều đìu hiu tiếng gió Sương đã phai và một ngày nắng đã tan trên tháng ngày dìu dặt nét thu phong
Ta hỏi bóng bao giờ chim vượt ngàn trở lại Bóng mỉm cười mùa hạ huyền đang chênh chếch ngoài kia Nầy bóng ơi sao những hoàng hôn vắng mặt trời ? - Hãy nghe tiếng sóng vỗ mạn thuyền trơ vơ ghềnh đá
Trăng đã treo từ những ngày buồn rơi trên đời sống Mộng đã gầy từ những giấc ban đầu đã xa Hình hài nào vô vọng lãng đãng bên đời ta Chim vỗ cánh tiếng bi ai lạc loài trời phong lữ
Ðêm đã sâu và một vầng trăng khuất đã lâu cho ta cứ hoài ngày thiên thu cũ Ðàn đã chơi vơi và bài dạ khúc đã chùng rơi cho hạt muối ngậm ngùi đau nhức trùng khơi.
Nếu đã biết cuộc đời là cõi tạm
Đến và đi như mộng ảo phù du
Sao ta không tự thoát cửa ngục tù
Để tìm đến con đường của Chánh Đạo.
Học Pháp Phật chính mình phải gở tháo
Nghe những lời nhắc nhở các Minh Sư
Hương từ bi ngào ngạt cõi suối từ
Sống chân chánh không gieo thù kết oán.
Hãy tìm đến những thiện lành kết bạn
Để cùng nhau chia sẻ hướng đi chung
Biết tránh xa lối sống ngập bão bùng
Đừng phí phạm thời gian khi còn trẻ.
Dallas Texas, 9-2-2019
Tánh Thiện
Kính bạch Thầy cả mấy ngày nay mưa gió khiếp qua tại Sydney nên con rất sợ và thấy rõ quyền lực của tạo hoá .
Trước khi lên đường về lại Melbourne con có bài thơ này để diễn tả tâm trạng mấy ngày qua ...Kính dâng Thầy và bạn hữu , con HH
Chiều nay gió mưa to ... ngồi thầm lặng ,
Ký ức bao đời quay tựa cuốn phim ...
Nào ân nhân ... bạn quý... phải kiếm tìm ,
Sâu sắc đáp đền ... không thẹn người biết Đạo !
Trong tình cảm hay nghệ thuật cần tinh xảo !
Hoa mỹ thêm chút ý vị ngọt ngào !
Huân trưởng thân tình hệ lụy kết giao
Thế giới bao la... tương quan cùng vạn hữu .
Đời người như chiếc lá xoáy trong nước lũ ,
Như ghe chồng chềnh cần vững tay chèo .
Kinh nghiệm người xưa truyền đạt học theo...
Bến đỗ bình an nhờ kiên trì thực hiện
Đôi lúc chỉ tìm hiểu mà đừng lên tiếng,
Cay đắng gì ... buông xả chớ thở than
Đợi chi đổ vỡ...rồi thấy hoang mang,
Uẩn khúc giải toả... thế gian huyễn tưởng !
Gió mưa to ...vũ trụ quyền uy p
Như Làn Tia Chớp
Cuộc đời như gió như sương
Như làn tia chớp vấn vương làm gì
Ta về tu tập từ bi
Khiêm cung hành đạo khắc ghi cõi lòng
Dẫu cho cuộc sống bất đồng
Nhớ lời Phật dạy mà không giận hờn
Một lòng một dạ biết ơn
Mai này nhắm mắt chẳng hơn kém gì
Thế gian lắm chuyện thị phi
Khéo tu thì sướng khổ thì tại ta.
Dallas Texas, 4-2-2020
Tánh Thiện
NẮNG XUÂN
Khúc khích nắng vỡ ngoài hiên
Sương long lanh ủ giọt viên mãn mình
Khói sông vươn thở lặng thinh
Nhìn hoa cỏ dậy gội bình minh xuân
Như Thị
MẦM XUÂN
Tiễn Kỷ Hợi ngồi lặng thinh
Yên nhìn Mai níu bình minh xuống thềm
Lắng lòng neo cõi hành thâm
Mà nghe tiếng nụ nứt mầm chào nhau
Như Thị
Ngày còn nhỏ thường nghe lời mẹ dạy,
Giữ đừng cười....chuyện quan trọng xảy ra .
Nhớ lắng nghe, Im lặng tự hiểu xa ....
Không thể can dự thì đừng bàn tán
Corona!
Em từ đâu tới?
Đi từ đâu mà tới tận đây?
Ở đây và ở nơi này
Bắc Nam tả hữu, Đông Tây xa gần...
Tới chi khi chẳng ai cần
Chẳng ai muốn tiếp, lại gần, giao lưu?
Nơi miền bắc Ấn Độ xưa
Trong vương quốc nọ có vua trị vì
Giúp vua là vị quan kia
Có tài định giá những gì bán buôn
Đưa ra giá xứng hợp luôn
Thật thà, chính xác, chuyên môn, lành nghề.
Có chàng nọ thuở xa xưa
Từ lâu phục dịch cho vua của mình
Quả là khổ sở thật tình
Tâm tư mỏi mệt, thân hình tang thương
Nhà vua bèn thưởng cho chàng
Lạc đà vừa chết để mang về nhà.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.