Và ba bài dưới đây xin được đảnh lễ Thầy Tuệ Sỹ tôn kính, tóc trắng muôn đời trên mây núi Trường Sơn.
Ngọc Hân
Vô Ngôn
Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở Ðỉnh đá nầy và hạt muối đó chưa tan* Vì đại dương nghe thiếu một cung đàn Ðêm nguyệt tận mù sa phơi tóc trắng Người đứng đó mười tám ghềnh đổ xuống Nhớ lũng chiều hồn gió lộng Trường Sơn Ðường trầm luân in mộng triệu sông hồ* Giờ khép lại trăng sao và bóng tối Rừng thấp xuống sầu lên thành quách cổ Trời lao đao niềm muối mặn giữa mù khơi* Từ dạo xa quê tiếng hát gửi lại bên trời Hạt muối đó chưa tan trường mộng phiêu bồng biển im muôn thuở.
* Thơ Tuệ Sỹ
Trầm Tích
Ta thuyền nhỏ đi vào con sóng dữ Quay quắt giữa cường triều dõng mãnh tự ghềnh cao Có phải năm xưa nghe tiếng gọi sông hồ Quên con nước, một chiều thấp cao sóng áo Ðêm từng đêm âm ba nào vẫn đầm đầm vỗ nhịp Một điệu huyền vang vọng lời kinh xưa Cất tiếng ca, sao lạc điệu sông hồ Sương nhớ khói, thuyền nhớ trăng nước nguồn thuở ấy Xiêm áo mùa Thu mênh mang màu phổ độ Ta cúi đầu bên bóng cả ghềnh non xưa Biển chiều nay xin mượn triều hoa sóng bạc đầu Vùi thuyền nhỏ mai nầy dấu sương phai trầm tích cũ.
Dạ khúc
Mưa đã rơi và một loài chim đã bay qua biển chiều đìu hiu tiếng gió Sương đã phai và một ngày nắng đã tan trên tháng ngày dìu dặt nét thu phong
Ta hỏi bóng bao giờ chim vượt ngàn trở lại Bóng mỉm cười mùa hạ huyền đang chênh chếch ngoài kia Nầy bóng ơi sao những hoàng hôn vắng mặt trời ? - Hãy nghe tiếng sóng vỗ mạn thuyền trơ vơ ghềnh đá
Trăng đã treo từ những ngày buồn rơi trên đời sống Mộng đã gầy từ những giấc ban đầu đã xa Hình hài nào vô vọng lãng đãng bên đời ta Chim vỗ cánh tiếng bi ai lạc loài trời phong lữ
Ðêm đã sâu và một vầng trăng khuất đã lâu cho ta cứ hoài ngày thiên thu cũ Ðàn đã chơi vơi và bài dạ khúc đã chùng rơi cho hạt muối ngậm ngùi đau nhức trùng khơi.
Mẹ ơi ! nỗi cảm niềm thương
Con về thăm lại mảnh vườn ngày xưa
Vu Lan, hoa nở dậu thưa
Hương thơm biết mấy nắng mưa tạo thành
Đây rồi, gốc khế gốc chanh
Ươm trời vào đất cho xanh thuở nào.
Đừng lạc quan quá , bám chặt vào dự định !
Tuổi ngày già đi mà chẳng trưởng thành,
Ba tháng trôi qua đại dịch chưa lành.
Đúng sai hôm nay ,
Ngày mai diễn biến khác !
Ngàn xưa trên đỉnh Tuyết Sơn
Có loài chim hiếu thân đơn cơ cầu
Mẹ cha khiếm thị đã lâu
Cánh chim Oanh Vũ dãi dầu nắng mưa.
Chập chờn đi sớm về trưa
Nhặt cây trái ngọt miệng vừa ngậm tha
Đem về dâng cúng mẹ cha
Chăm chăm tâm hiếu thiết tha làm đầu.
Bây giờ trên cánh đồng sâu
Hàng hàng luống mạ một màu chớm xanh
Vu Lan nhớ mẹ
Cô bé mồ côi sống ở chùa
Lâu nay xả bỏ những hơn thua
Nợ duyên còn vướng duyên tơ thắm[1]
Nghiệp chướng riêng mang chướng gió lùa[2]
Nương Phật cần tu từ thuở nhỏ
Kỉnh Tăng siêng học đến già nua
Ly hương sum họp cùng con cháu
Vui cảnh đoàn viên suốt bốn mùa
Email bạn từ Mỹ :
“ Bất lực, mất tự tin vào công lý !
Tuổi thu đông, còn học mãi không thôi.
Lẽ sống, chết xen kẻ bập bềnh trôi .
Mộng ước hãi hùng của hư vô , hủy diệt “
Đáp lời bạn :
“Thông tin ảo ...phán đoán dần cạn kiệt !
Phiến diện, hời hợt do chẳng hiểu được mình ,
Thời đại loạn... ẩn cư chăm sóc tâm linh ,
Căng thẳng giảm đi thư giản rồi thoải mái “.
Tự suy ngẫm :
“Chính tham vọng, thành bại gây oan trái,
Biết chấp nhận, đừng lệ thuộc copy ai.
Vì tính cách, bản chất người khó đổi thay ,
Ta có quyền được sống cuộc đời tự tại .
Tạo nhân hôm nay, quả ngày mai nhận lại ,
Trùng trùng duyên...từ quá khứ đến giờ,
Đúng thời đúng lúc tai họa bất ngờ .
Ai đoán được ...lượng dự trữ bao nhiêu Phước?
Nguyện ước thấy lỗi mình ,
sai lầm chuyển hoá được !
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.