Và ba bài dưới đây xin được đảnh lễ Thầy Tuệ Sỹ tôn kính, tóc trắng muôn đời trên mây núi Trường Sơn.
Ngọc Hân
Vô Ngôn
Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở Ðỉnh đá nầy và hạt muối đó chưa tan* Vì đại dương nghe thiếu một cung đàn Ðêm nguyệt tận mù sa phơi tóc trắng Người đứng đó mười tám ghềnh đổ xuống Nhớ lũng chiều hồn gió lộng Trường Sơn Ðường trầm luân in mộng triệu sông hồ* Giờ khép lại trăng sao và bóng tối Rừng thấp xuống sầu lên thành quách cổ Trời lao đao niềm muối mặn giữa mù khơi* Từ dạo xa quê tiếng hát gửi lại bên trời Hạt muối đó chưa tan trường mộng phiêu bồng biển im muôn thuở.
* Thơ Tuệ Sỹ
Trầm Tích
Ta thuyền nhỏ đi vào con sóng dữ Quay quắt giữa cường triều dõng mãnh tự ghềnh cao Có phải năm xưa nghe tiếng gọi sông hồ Quên con nước, một chiều thấp cao sóng áo Ðêm từng đêm âm ba nào vẫn đầm đầm vỗ nhịp Một điệu huyền vang vọng lời kinh xưa Cất tiếng ca, sao lạc điệu sông hồ Sương nhớ khói, thuyền nhớ trăng nước nguồn thuở ấy Xiêm áo mùa Thu mênh mang màu phổ độ Ta cúi đầu bên bóng cả ghềnh non xưa Biển chiều nay xin mượn triều hoa sóng bạc đầu Vùi thuyền nhỏ mai nầy dấu sương phai trầm tích cũ.
Dạ khúc
Mưa đã rơi và một loài chim đã bay qua biển chiều đìu hiu tiếng gió Sương đã phai và một ngày nắng đã tan trên tháng ngày dìu dặt nét thu phong
Ta hỏi bóng bao giờ chim vượt ngàn trở lại Bóng mỉm cười mùa hạ huyền đang chênh chếch ngoài kia Nầy bóng ơi sao những hoàng hôn vắng mặt trời ? - Hãy nghe tiếng sóng vỗ mạn thuyền trơ vơ ghềnh đá
Trăng đã treo từ những ngày buồn rơi trên đời sống Mộng đã gầy từ những giấc ban đầu đã xa Hình hài nào vô vọng lãng đãng bên đời ta Chim vỗ cánh tiếng bi ai lạc loài trời phong lữ
Ðêm đã sâu và một vầng trăng khuất đã lâu cho ta cứ hoài ngày thiên thu cũ Ðàn đã chơi vơi và bài dạ khúc đã chùng rơi cho hạt muối ngậm ngùi đau nhức trùng khơi.
Sông Đồng Lung
Đồng Lung sông nước chảy êm đềm
Chảy mãi sầu vơi suốt cổ kim
Cuối bãi cò bay lâu sậy héo
Đầu non trâu nghỉ bóng trăng tàn
Chiều non thẳm tiếp thành cô quạnh
Thu trúc hàn sanh quán nhỏ đơn
Thích thú ngắm âu theo nước chảy
Đời lênh đênh biết mấy khi nhàn?
Trúc Nguyên-Thích Chúc Hiền (Phỏng dịch )
Mười tám tháng chín hôm nay
Là ngày sinh nhật mừng Thầy sáu lăm
Bánh thơm, nước ngọt, xôi thanh
Tâm Hương biểu muội đã nhanh sẵn sàng
Nhưng vì lệnh cấm đã ban
Chúng con chẳng thể cùng mang về chùa
Nên đành phải chịu nhận thua
Ngồi nhà mà cảm thấy chua xót lòng
Ơn Thầy đã bỏ bao công
Vun bồi Quảng Đức bao Đông nhọc nhằn
Quảng An nhận mail Diệu Liên
Báo tin chia xẻ " hàn huyên " tỏ bày
Việc làm thiện nguyện hăng say
Tải đăng hình ảnh đủ đầy chốn nơi
Lòng riêng cảm nhận bời bời
Ước chi hàn gắn cho vơi khổ nàn
Thấy mình phước báu chứa chan
Đủ đầy ăn mặc khang trang cửa nhà
Hai giờ sáng nghe tiếng lòng chất vấn
Thực tại hiện tiền đã sống đúng tuỳ duyên ?
Ngỡ ngàng kiểm điểm ...bên dựa bên nghiêng
Khi cô đơn chống chèo trong bảo táp!
Nhân mùa Hiếu hạnh tôi xin kể mọi người câu chuyện về một bà Mẹ ở Miền Trung, vùng sông Hương núi Ngự.
- Chồng mất sớm, bà ở vậy nuôi con được 25 năm, lúc con gái khôn lớn sang Mỹ sống và thành công ở Mỹ, tháng nào cũng gởi về cho bà một lá thư và vài trăm usd để bà tiêu xài. Thời gian cứ mãi trôi đi, hết Xuân nầy đến Xuân kia. Cô con gái luôn viện cớ nầy cớ nọ, không một lần về thăm người Mẹ ở quê nhà.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.