5. Hành trình Quê Mẹ

22/01/201104:48(Xem: 16821)
5. Hành trình Quê Mẹ

Hànhtrình Quê Mẹ

Ta thực hiện cuộc hành trình Quê Mẹ
Đi từ Cà Mau tới ải Nam Quan
Đi từ Trường Sơn cho tới biển Đông
Đểthắm đượm mặn nồng tình non nghĩa nước

Thăm Cổ Loa, nhớ năm ngànnăm trước
Đức Hùng Vương sắc ấn dựng cơ đồ
Nước Văn Lang từ ngày ấy thắm tô
Dòng lịch sử chuyển trao từng thế hệ

Về Hà Nội, nhớThăng Long hoài cổ
Đất trời Nam lẫm liệt giống da vàng
Ba mươi sáu phố phường, bao vết tích âm vang
Khí Lạc Hồng xát xây hồn xâm, thực

Thăm Miền Trung, núi cao, biển rộng, đất hẹp
Cho địa linh, nhân kiệt, trí dũng thượng thừa
Phong sương tuế nguyệt, mưa dãigió lùa
Để Cố Đô, kinh kỳ cùng sông Hương núi Ngự

Bóng thời gian, đâu là Châu Ô Châu Lý
Huyền Trân ơi, công chúa điệu ru « Hời »
Cảmơn người, sao khuất, nhớ trăng soi
Bình Bắc, yên Nam, tận Cà Mau mở cõi

Vào Sài Gòn, nhớ ba trăm năm cũ
Gia Định Thành, trấn thủ vững biên cương
Ta bước chân đi, nhớ phố nhớ phường
Bóng thành đô vương chiều dài kỷ niệm

Bến Bạch Đằng sóng đêm buồn im tiếng
Đènpha màu sương gió phủ đường đi
Quá khứ qua, ta muốn khép bờ mi
Đêmdài quá, nhìn trăng sao nhắn gởi

Vào Miền Nam, đất bạt ngàn, chim bay mỏi cánh
Cửu Long giang, chín cửa rạng trời đông
Đất chạytới đâu, giáp lạch liền sông
Tới Cà Mau chuỗi dài ra biển cả

Dừngchân lại, thăm Hà Tiên, Rạch Giá
Cuộc hành trình xuyên đất mẹ thân yêu
Càng nhớ thương hai tiếng nhiễu điều
Và câu ca dao một giàn bầu bí

Miền Bắc, cái nôi thuở dựng cờ lập quốc
Miền Trung, vượt hoành sơn, vạn đại dung thân
Miền Nam, mảnh dư đồ chữ « S » tương lân
Là sông núi, là hồn thiêng dân tộc

Vật đổi sao dời, Việt Nam bất diệt
Núi lở cát bồi, đất nước thiên thu
Hỡi quê hươnggấm vóc của ta ơi
Cao tiếng gọi cùng quê hương muôn thuở.

Tháng3 – 2009
TNT Mặc Giang

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/05/2015(Xem: 13724)
Từ trong sâu thẳm u mê Nhân sinh chìm đắm bốn bề khổ đau Ngu ngơ giữa chốn bi sầu Tìm đâu lối thoát bể dâu luân hồi? Đông, Tây khát vọng than ôi! Một nền minh triết rạng ngời nhân gian Thế rồi trong kiếp lầm than
21/05/2015(Xem: 11973)
Ham lục trần càng mệt lục căn, Lòng thường phẳng lặng khỏe chi bằng, Chân Tâm giữ được là duyên phước, Ảo mộng cần chi có chất văn, Bóng rọi trong gương cũng bóng,
21/05/2015(Xem: 12338)
Tĩnh tâm. Lắng đọng. Im lìm. Đất trời chung một. Nổi chìm lá hương. Càn khôn tề tựu âm dương Nhấp môi. Tận hưởng. Tám phương tan hòa.
21/05/2015(Xem: 12411)
Ngọn lau vượt sóng chập chùng Đong đưa chiếc dép ly phùng nhân duyên Nhìn xuyên mạch đá tham thiền Nhân tâm trực chỉ lưu truyền tuệ âm.
18/05/2015(Xem: 16159)
Lòng từ bi kết hợp cùng trí tuệ Thương chúng sanh từ Đâu suất giáng trần Chốn Ta bà thị hiện tiếng chuông ngân Ngài thức tỉnh biết bao người giác ngộ
18/05/2015(Xem: 16359)
Trận động đất kinh hoàng tại Nepal Trận động đất lớn nhất trong lịch sử Một trong những trận động đất thứ dữ Đã tiếp diễn xảy ra trên trái đất này Bàn tay, rộng mở bàn tay Lòng vàng, rộng mở quý thay lòng vàng Một đồng cũng quý, xin ban Hai đồng cũng quý, cái ân cứu đời
16/05/2015(Xem: 18672)
Tích Quan Âm Diệu Thiện Lưu truyền ở nước ta Qua thể thơ lục bát Và các bài dân ca. Tích kể rằng, ngày trước, Đã lâu, từ rất lâu, Có một ông vua nọ
16/05/2015(Xem: 17803)
Trong các truyện cổ tích xưa, tôi nghĩ Truyện Quan Âm Thị Kính được nhiều người Biết và đọc, vì có nhiều triết lý Về nhân tình thế thái, chuyện muôn nơi. Sao thế nhỉ, sao cuộc đời cứ bắt Người đàn bà phải gánh chịu buồn đau
16/05/2015(Xem: 11419)
Con người vốn ngu dốt Nên rất dễ bị lừa. Nhưng khó mà thuyết phục Rằng họ đã bị lừa. Cũng chính vì ngu dốt, Họ thích sống bầy đàn. Vừa không phải suy nghĩ, Lại vừa được an toàn. Con người và con vật
16/05/2015(Xem: 12915)
Tại một quán ăn ở Thượng Hải, có một cô hầu bàn phụ trách mang thức ăn lên cho chúng tôi, nhìn cô ấy trẻ trung tựa như một chiếc lá non. Khi cô ấy bê cá hấp lên, đĩa cá bị nghiêng. Nước sốt cá tanh nồng rớt xuống, rơi xuống chiếc cặp da của tôi đặt trên ghế. Theo bản năng tôi nhảy dựng lên, nộ khí xung lên, khuôn mặt trở nên sầm xuống. Thế nhưng, khi tôi chưa kịp làm gì, con gái yêu của tôi bỗng đứng dậy, nhanh chóng đi tới bên cạnh cô gái hầu bàn, nở một nụ cười dịu dàng tươi tắn, vỗ vào vai của cô bé và nói: “chuyện nhỏ thôi, không sao đâu”