1. Mở Trang Hiếu Hạnh

22/01/201104:48(Xem: 16384)
1. Mở Trang Hiếu Hạnh

MởTrang Hiếu Hạnh

Rằng xưa, có Mục Kiền Liên
Tuhành giác ngộ, chứng liền lục thông
“Thiên nhãn”, “Thiên nhĩ” vô cùng
“Tha tâm”, “Thần túc” thỉ chung rõ ràng
“Túc mệnh”, “Lậu tận”vô can
Đường xuôi lối ngược dọc ngang đi về
Mục Liên bèn nhớ Mẫu hề
Sinh tiền bất thiện Thanh Đề quá tay
Nghiệp báo khó tránh đọa đày
Có vay có trả mảy may không sờn
Ngẫm tình mẫu tử nào hơn
“Conkhông Cha Mẹ như đờn đứt dây”
Nhà không nóc, cột không cây
Làm sao con trẻ có ngày lớn lên
Công cha nghĩa mẹ đáp đền
Con hiền cháu thảo chớ quên Ân này
Một Ân, còn khó trả thay
Bốn Ân sâu nặngcao dày dễ đâu
Suốt đời tận tụy cơ cầu
Trăm năm trọn kiếp khấu đầu đền ơn
Ngàn năm chưa thấm sắt son
Muôn năm chưa cạn dấu mòn nghĩa ân
Chứ đâu tính tháng tính năm
Tính hơn tính thiệt nay thăm mai về
Đứa này miệng nói môi trề
Đứa kia lẩm bẩm não nề Song Thân
ĐứcPhật chỉ dạy ân cần
Một trong bốn tội, sẵn phần ngục ty
Đức Phật chỉ dạy chi ly
Làm con bất hiếu không gì tội hơn
Rằng xưa, Mục Tử ấn son
Tìm đường cứu Mẹ, lòng con mới đành
Dù cho vượt thấu trời xanh
Lao vào địa ngục tơ mành cho ra
Dù cho vạn thể thiên hà
Vôcùng thế giới hằng sa tinh cầu
Mẹ ơi Mẹ ở nơi đâu
Con đi tìm Mẹ dãi dầu ra sao
Mẹ ơi Mẹ ở nơi nào
Con thương nhớ Mẹ nát nhàu tâm can
Núi cao đèo cả không màng
Sông sâu biển rộng không can hệ gì
Dùcho tận ngục A Tỳ
Hay Vô Gián ngục, chẳng suy suyển lòng
Dù con xuống biển tát sông
Lên non đội núi, vượt vòng sơn khê
Dù con vào cuối bờ mê
Tận cùng bến mộng Tam Đồ phù sinh
Quyết tìm cho được Mẹmình
Tận mắt nhìn thấy bóng hình Mẫu thân
Rằng xưa, Mục Tử đền ân
Đềnnhư thế ấy cổ kim mấy người
Mục Liên, chỉ một mà thôi
Mở Trang Hiếu Hạnh cho người trần gian
Một trong muôn pháp Đạo Vàng
Vu Lan Thắng Hội đàn tràng báo ân
Không những báo hiếu Song Thân
Cửu huyền Thất Tổ thân sơ đều nhờ
Cứu tế đến cả Tam Đồ
Ba đường, sáu nẻo dại khờ ngóng trông
Siêu thăng chiến sĩ trận vong
Đồng bào tử nạn, chết oan, cừu thù
Chết sông, chết biển, chết bờ
Chết rừng, chết núi, chết hồ, chết ao
Chết trôi bốn biển ba đào
Thiên tai, nhân họa, binh đao, chiến trường
Chết vì tao loạn nhiểu nhương
Chếtvì thống hận yêu thương não tình
Chết từ tấm bé sơ sinh
Chết trămtuổi hạc thân hình xác xơ
Vu Lan Thắng Hội đều nhờ
Độ tận rốt ráođến bờ Lạc Bang
Không còn « địa ngục », « Thiên đàng »
Không cònâm phủ, suối vàng điêu linh
Không còn có một chúng sinh
Trần lao nghiệp cảnh bặt hình mới thôi
Rằng xưa, Liên Tử một đời
Mở Trang Hiếu Hạnh muôn đời noi gương
Rằng xưa, Liên Tử chơn phương
Mở Trang Hiếu Hạnh muôn phương tôn thờ
Rằng xưa, Liên Tử huyền cơ
Mở Trang Hiếu Hạnh, tam đồ dung thông
Rằng xưa, Liên Tử một thân
Mở Trang Hiếu Hạnh, thù ân đáp đền
Thuyền từ Bát Nhã thênh thênh
Ba đường sáu nẻo ai quên lối về
Về đây, bỉ ngạn đề huề
Nhà xưa rộng mở, bỏ bê lâu rồi
Về đây, Sen Quý lên ngôi
Trùng trùng Hoa Tạng tuyệt vời pháp vương
Về đây, lãng tử cùng đường
Phiêu du quán trọ nghê thường trầm luân
Mượn duyên Báo Hiếu Mẫu Thân
Mở trang Diệu Pháp ân cần độ sanh
Chư Phật tam thế đăng trình
Mười phương ba cõichúng sinh đều nhờ
Vu Lan Thắng Hội huyền cơ
Vu Lan Thắng Hội mượn cờ thế thôi
Cảm ơn Mục Tử ai ơi
Kiền Liên Hiếu Hạnh thời thờinoi gương
Cảm ơn Tôn Giả kính thương
Mở Trang Hiếu Hạnh dẫn đườngThù Ân
Cảm ơn Tôn Giả cơ cần
Mở Trang Hiếu Hạnh Vu Lan nhiệm mầu
Cảmơn Tôn Giả thâm sâu
Ngàn phương muôn hướng khấu đầu khắc ghi
Đạo Vàng là Đạo Từ Bi
Đạo Vàng là Đạo Vô Nghì thanh lương
Đạo Vàng là Đạo Pháp Vương
Vô Thượng Chánh Giác Chơn Thường Siêu Nhiên
Đạo Vàng là Đạo diệu huyền
Năm châu bốn biển mọi miền đồng quy
« Độc tôn », chỉ Đạo Từ Bi
« Thiên thượng, thiên hạ », vô nghì Pháp Vương
Chúngcon xin nguyện tỏ tường
Hoằng chuyển diệu pháp trường tồn thế gian
Chúngcon xin nhớ rõ ràng
Hoằng xoay diệu pháp Đạo Vàng muôn phương
Chúngcon xin nguyện lên đường
Đáp đền Ân trọng Pháp Vương muôn loài
VuLan Thắng Hội ai ơi
Mở Trang Hiếu Hạnh tuyệt vời Mục Liên
Vu Lan Thắng Hội linh thiêng
Mở Trang Hiếu Hạnh uyên nguyên muôn đời
Chắptay hàm tiếu hoa cười
Vô Ưu thọ hạ, thời thời Pháp Thân
Chắp tay ngưỡng phục thù ân
Pháp vương, pháp vũ, pháp vân nhiệm mầu
Chắp tay lễ tạ khấu đầu
Truyền trao, chuyển tiếp phổ châu Ta Bà
Nam Mô Phật Tổ Thích Ca
Mở Trang Hiếu Hạnh về nhà Như Lai
Nam Mô Từ Phụ Ân Sư
Mở Trang Hiếu Hạnh “hữu-dư” đều thành
Nam Mô Đức Phật Cha Lành
Mở Trang Hiếu Hạnh, chúng sanh soi đường
Nam Mô Đức Phật PhápVương
Thích Ca Giáo Chủ Thế Tôn Ta Bà
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca
NamMô Từ Phụ Thích Già Mâu Ni
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
NamMô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Tháng 6 – 2010
TNT Mặc Giang
[email protected]


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/03/2014(Xem: 18935)
Chúng ta đều đã lên tàu Thời gian không định biết về đâu, Ga cuối cuộc đời tất phải đến Bây giờ còn sống hay thương nhau...
26/03/2014(Xem: 17529)
Chuyến Tàu Định Mệnh Chào đời là đã lên tàu Chuyến tàu định mệnh biết về đâu? Qua bao ghềnh thác bao đồi núi Người lên kẻ xuống bến ga nào!
23/03/2014(Xem: 41636)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
22/03/2014(Xem: 16931)
Tiếng Chuông (thơ) Thích Tánh Tuệ
21/03/2014(Xem: 22026)
Nếu ai có đến Melbourne nhớ về Quảng Đức ghé thăm chùa mình Ngôi chùa ấm cúng chân tình Mang tên Bồ Tát thiêu mình hy sinh
21/03/2014(Xem: 18865)
Quảng Đức Tu viện chúng ta Mệnh danh bốn chữ Tuyết Trồng Sen Hoa Sen trồng trên tuyết khó đà Giữ sen tươi thắm mới là khó hơn Ai ơi biết nghĩa nhớ ơn
20/03/2014(Xem: 39291)
Khi được tuệ giác vô thượng Bản thân rực sáng muôn phương thế giới Ba mươi hai tướng sáng ngời Tám mươi vẽ đẹp, mọi người giống con.
20/03/2014(Xem: 23810)
Mùa Xuân, Thơ ngát trầm hương Dâng lời tôn kính cúng dường Như Lai Hương Từ Bi, Ánh Dương ngời Cho Đời nhân ái, cho Người sống vui Xuân Hoan Hỷ đến muôn loài
19/03/2014(Xem: 27985)
Mẹ Hiền Nam Hải Quan Âm Xót thương sanh chúng giáng lâm tại trần Ngai vàng Mẹ cũng chẳng cần Đi tu theo Phật cứu lần chúng sanh Hôm nay mừng Mẹ đản sanh Con hiền quỳ xuống lòng thành kính dâng
18/03/2014(Xem: 24794)
Trong văn học Trung Hoa, từ thời đại xa xưa, Chu Hy cho rằng “nhân chi sơ tính bản tĩnh”. Từ “bản tĩnh”, do cảm xúc của dục tính mà “tĩnh” chuyển sang “động”. Và một khi tâm đã động thì trí sẽ vận dụng đến suy tư, khi đã suy tư thì phải thốt lên bằng tiếng nói.