Lửa Từ Bi (thơ)

01/05/201317:12(Xem: 18043)
Lửa Từ Bi (thơ)





botatquangduc-3a
LỬA TỪ BI

Vũ Hoàng Chương


Kính dâng lên BỒ-TÁT QUẢNG-ĐỨC

Lửa! Lửa cháy ngất Toà Sen!
Tám chín phương nhục thể trần tâm
hiện thành Thơ, quỳ cả xuống.
Hai Vầng Sáng rưng rưng
Đông Tây nhoà lệ ngọc
Chắp tay đón một Mặt Trời Mới Mọc,
Ánh Đạo Vàng phơi phới
 đang bừng lên, dâng lên...

Ôi, đích thực hôm nay Trời có Mặt!
Giờ là giờ Hoàng-Đạo nguy nga.
Muôn vạn khối sân-si vừa mở mắt
Nhìn nhau: tình huynh-đệ bao la.
Nam mô ĐỨC PHẬT DI ĐÀ
Sông Hằng kia bởi đâu mà cát bay?

Thương chúng sinh trầm luân bể khổ,
NGƯỜI rẽ phăng đêm tối đất dày
Bước ra, ngồi nhập định, hướng về Tây
Gọi hết LỬA vào xương da bỏ ngỏ
PHẬT-PHÁP chẳng rời tay...
Sáu ngả luân hồi đâu đó
Mang mang cùng nín thở
Tiếng nấc lên ngừng nhịp Bánh Xe Quay.
Không khí vặn mình theo
khóc oà lên nổi gió
NGƯỜI siêu thăng...
giông bão lắng từ đây.
Bóng NGƯỜI vượt chín tầng mây
Nhân gian mát rợi bóng cây Bồ-Đề.

Ngọc hay đá, tượng chẳng cần ai tạc!
Lụa hay tre, nào khiến bút ai ghi!
Chỗ NGƯỜI ngồi: một thiên thu tuyệt tác
Trong vô-hình sáng chói nét TỪ-BI.

Rồi đây, rồi mai sau, còn chi?
Ngọc đá cũng thành tro
 lụa tre dần mục nát
Với Thời-Gian lê vết máu qua đi.
Còn mãi chứ! còn TRÁI TIM BỒ TÁT
Gội hào quang xuống tận ngục A-tỳ.

Ôi  ngọn LỬA huyền vi!
Thế giới ba nghìn phút giây ngơ ngác
Từ cõi Vô-Minh
Hướng về Cực-Lạc.
Vần điệu của thi-nhân chỉ còn là rơm rác
và chỉ nguyện được là rơm rác
Thơ cháy lên theo với lời Kinh;
Tụng cho nhân loại hoà bình
Trước sau bền vững tình huynh-đệ này.

Thổn thức nghe lòng Trái Đất
Mong thành Quả Phúc về Cây.
Nam-mô THÍCH CA MẦU NI PHẬT
Đồng loại chúng con
nắm tay nhau tràn nước mắt
tình thương hiện Tháp Chín Tầng xây.


(Khởi viết từ ngày 11-6-63, xong ngày 15-7-63 tại SAIGON)
Nguồn: Lửa từ bi, Đoàn thanh niên tăng ni xuất bản, Sài Gòn, 1963

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/03/2017(Xem: 10363)
Có những mùa mưa đi qua miền đất cũ - nhưng nhà cửa nơi đây thì mới - và những con người cũng mới - Mưa ngày xưa không phải mưa ngày nay - cũng không phải cơn mưa đã rơi từ nơi chốn xa vời - mà trông như chẳng khác gì mấy
28/02/2017(Xem: 12561)
Tình tăng lữ như mây trời thoáng mát Chẳng buộc ràng với hương sắc thời gian Lòng không mong nhớ nghĩ cõi mơ màng Chỉ lặng lẽ âm thầm trong quán chiếu .
24/02/2017(Xem: 12933)
Về đâu… chiếc lá cuối mùa - Dòng đời trôi nổi bão mưa phủ dày
24/02/2017(Xem: 12997)
Như đứa con xa trở về nhà Duyên lành gặp lại bóng hình Cha Đường xưa mây trắng con theo dấu Trọn lòng thành kính với thiết tha.
22/02/2017(Xem: 11717)
Ân sanh dưỡng từ mẹ cha nuôi lớn Công ơn Thầy khai trí cả đời con Dẫu vô thường sanh diệt mất hay còn Con vẫn nhớ tình Thầy luôn mãi mãi .
21/02/2017(Xem: 10956)
Thấp thoáng người về giữa nắng trưa Trên đường làng cũ gió đong đưa Khách trần lưu lạc nương bóng Đạo Cửa Phật từ bi chẳng thiếu thừa .
21/02/2017(Xem: 12911)
Mộ đá xanh rêu giữa nắng chiều, Rưng rưng khóe mắt cảnh buồn hiu. Hàng dương phủ bóng chìm yên lặng, Rặng núi in hình gợi tịch liêu. Ân lớn Mẹ cho còn biết mấy, Nghĩa sâu con trả chẳng bao nhiêu. Nghìn thu đức sáng luôn thừa hưởng, Nhân ái vị tha dạy rất nhiều...
20/02/2017(Xem: 10381)
Thiểu dục khỏi cầu cũng thoát mê Tài sắc danh xưng chẳng bận bề Vô vi đạo học tâm luôn mở Giữa chốn phồn hoa biết trở về .
18/02/2017(Xem: 14003)
Thuở xưa đức Quán Thế Âm - Chọn nơi đây chốn sơn lâm tuyệt vời - Mở mang Phật pháp giúp đời - Đạo tràng xây dựng cho người tu tâm, Núi tên là Phổ Đà Sơn
18/02/2017(Xem: 12140)
Ni cô quyết chí tu hành - Cầu tìm giác ngộ lòng thành thiết tha - Nên cô nhờ thợ tạc ra - Một pho tượng Phật thật là uy nghi