Em quỳ (thơ)

27/03/201321:04(Xem: 12569)
Em quỳ (thơ)

Em quỳ

Tâm Không - Vĩnh Hữu

Em quỳ rạng rỡ nét vui

Như sen một đóa vừa ngoi khỏi bùn

Chấp tay tâm sáng diệu thường

Tàm quý hướng thiện giữa đường tôi qua

Em quỳ thanh khiết ngọc ngà

Nguyện xin bất tịnh nhạt nhòa phàm thân

Chấp tay tuệ giác bừng tâm

Nẻo phù hoa ấy lặng câm tôi nhìn

Em quỳ thanh thoát sắc hình

Tiếng lâm râm nhẹ chòng chành dòng trôi

Chấp tay ánh đạo tỏa ngời

Giữa đời tất bật tôi ngồi xuống theo

Em quỳ phướng lọng khẽ reo

Len qua tâm tưởng trong veo trắng ngần

Chấp tay gom hết nợ nần

Thả buông xào xạc giao phần tôi mang

Em quỳ nơi tối sáng choang

Soi ra một nẻo rẽ ngang tôi về

Ngoài kia gió lặng tứ bề

Gập ghềnh gai góc tôi thề dọn mau

Em quỳ đón lấy nhiệm mầu

Tôi về quên chuyện trầu cau xưa rồi

Em quỳ nơi đó. Tôi ngồi.

Mai cùng đứng dậy:

Cuộc đời vui sao!

Tâm Không- Vĩnh Hữu

---o0o---

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41727)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.