Nhẫn

16/10/201215:49(Xem: 15756)
Nhẫn

Thầy cho con chữ nhẫnnhan-minhdat

Lặng lẽ mang về nhà

Nhẹ tênh và buông thả

Mang ơn thầy sâu xa.

Thầy cho con chữ nhẫn

Không biết để nơi đâu

Con tùy duyên cảm ứng

Mát lành chốn bể dâu.

Nhẫn nằm ở bàn tay

Khi con đi vo gạo

Nhẫn nằm ở bàn chân

Khi bước trên sỏi đá.

Nhẫn nằm trên hoa lá

Đón ánh nắng xuân sang

Nhẫn trên giọt lệ tràn

Khóc cười cùng nhân thế.

Nhẫn cạm bẫy cuộc đời

Làm bài học tỉnh thức

Trong đối nhân xử thế

Giữa tình người đầy vơi.

Nhẫn này là buông bỏ

Mọi tham đắm si mê

Nhẫn dẹp lòng sân hận

Cho đời bớt nhiêu khê.

Sáng nay vừa thức dậy

Nhẫn đi đâu vắng teo

Chỉ còn tâm thấy biết

Cái nhìn thật trong veo!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41733)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.