Hạ Thương

24/06/201215:54(Xem: 14745)
Hạ Thương

hoaphuong_1

HẠ THƯƠNG

Hè về ve gọi râm ran

Phải chăng chịu nắng, thở than đêm ngày?

Hè về xác Phưnợg tung bay

Vấn vương nơi cội, tiếc ngày tháng xanh…

Nỗi buồn nặng tuổi học sinh

Xa Thầy, xa bạn, một mình nhớ thương.

Hạ nay, Ta tựu Đạo Trường

Bốn phương câu hội, niềm thương dạt dào,

Khép mình trong Giới thanh cao

Miệt mài tinh tấn, dồi trao tu trì.

Thuở xưa Đức Phật Mu – ni

Hoằng dương Giáo Pháp không đi mùa này.

Từ Bi diệu ý cao sâu

Không cho giẫm đạp lên đầu chúng sanh.

Mùa này sinh sản tăng nhanh

Côn trùng chật đất, du hành làm sao?

An cư được chế định vào

Phật không bỏ sót Hạ nào từ đây.

Nay con kề cận Quý Thầy

Già Lam bóng mát, hàng cây Bồ Đề.

Dấn mình trong chốn đam mê

Phong sương đã lắm, não nề vô biên…

Quay về nương tựa thắng duyên

Vào trong cửa Tịnh, lìa miền trần ô.

Hòa trong thời khóa:“nam mô”

Vơi niềm tục lụy, chồi Bồ Đề sanh.

Tháng ngày lưu lạc lữ hành

Mình con trụ xứ, bao quanh duyên trần.

Dốc mình ứng phó, hóa thân

Tùy duyên phương tiện để gần chúng sanh.

Xét con công lực tu hành

Vẫn còn yếu kém, dễ sanh não phiền.

Bản thân mình độ chưa yên

Làm sao có thể tạo duyên độ đời?

Về đây gặp lại nụ cười

Như lời khích lệ của người tri âm.

Về đây thắt chặt đồng tâm

Nhớ lời hẹn cũ, hương trầm quyện bay.

Về đây Tôn Đức chỉ bày

Truyền trao kinh nghiệm, điều hay, lý mầu.

Về đây Thiền Định chuyên sâu

Vô Sanh, Bất Tử, nơi đâu lối vào?

Về đây cùng chắp tay chào

A Di Đà Phật, đài cao sẵn dành.

Về đây không lợi, không danh

Tình người con Phật, tu hành bên nhau.

Về đây tan biến sầu đau

Cuộc trần huyễn mộng dệt thêu thêm phiền.

Về đây Bát Nhã từ thuyền

Vớt người chìm lụy về miền thảnh thơi.

Y vàng thanh thoát chói ngời

An vui tứ chúng, đất trời bình yên.

Về đây đan kết lời nguyền

Vì đời, vì Đạo, kết duyên tu hành.

Trước là tự độ lấy mình

Sau là cứu vớt chúng sanh muôn loài.

Trường Hạ Bát Nhã, PL 2556

Thích Minh Tuệ

ACKH_Chua_Bat_Nha_2012__27_


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/09/2025(Xem: 3404)
Cụ Bà Tâm Thái (93 tuổi) khuyên người niệm Phật Siêng năng niệm Phật Di Đà Tránh xa tánh nết la cà thị phi Sẵn lòng hỷ xả từ bi Bao nhiêu phiền muộn sân si tan liền.
26/08/2025(Xem: 2592)
Tôi đây hạnh phúc nhất trần gian Ngén thai ba vị giữ sen vàng Lớn lên phát nguyện ly trần thế Hướng dẫn mọi người quy Lạc Bang Ngày ấy tôi đây đứt can trường Con đi muôn dặm đến ngàn phương Để cho mẹ phải muôn thương nhớ Quê nhà lòng mẹ cứ vấn vương
26/08/2025(Xem: 4773)
Tháng bảy thiêng liêng đã trở về Hồi chuông hiếu hạnh vọng sơn khê Hỡi ai lưu lạc mau dừng bước Cùng thắp nghĩa ân giữa cuộc đời! Hồng ân Tam bảo sáng soi đường Cha mẹ thâm ân chốn tựa nương Sư trưởng ân sâu truyền đạo lý Ân dày đất nước giữ biên cương.
26/08/2025(Xem: 3190)
Bảy lăm là năm tôi lên tám, Cách mạng về, ba mạ khổ đau, Bởi vì của cải còn đâu, Làm ăn không thể, nuốt sầu lệ rơi !
24/08/2025(Xem: 3665)
Thật là sự mất mát lớn khi … những tài nhân kiệt xuất ra đi với ảnh hưởng lớn Nhưng niềm an ủi là …sẽ luôn có những người tài giỏi mới, xuất hiện để kế thừa Và phát triển những giá trị để lại …xưa Chớ quá tiếc nuối vì theo quy luật tự nhiên, “sinh , lão , bịnh , tử” là điều tất yếu!
22/08/2025(Xem: 5112)
Lại cảm thu vàng khó nỗi vơi Niềm xao cảnh vắng mãi nom Người Ân tình chữa đáp sao mà gởi Hiếu đạo trông chờ rõ chẳng rơi Nẻo cũ nghiêm đường qua vạn lối Nhà xưa kỷ niệm nhắc bao thời Ru từng quãng nhỏ nghe lòng rối Nhận cả… Tim nầy sống nghĩa thôi.
21/08/2025(Xem: 3315)
Viết tặng vần thơ đến Bác Thành (*) Tinh nghề đức trải nét tinh anh Bệnh nhân thảy thảy đều yêu quí Nghiệp vững đời vui chúc tốt lành…
19/08/2025(Xem: 3183)
Để được gọi là “ Đại nhân” phải thế nào cho xứng Trong xã hội phong kiến "Đại nhân “là những người có chức vụ cao Ngày nay, dùng trong các ngữ cảnh khác nhau, Nhưng thường mang tính chất thể hiện sự tôn trọng,!
19/08/2025(Xem: 3585)
"Ở đời vui đạo hãy tùy duyên Hễ đói thì ăn mệt ngủ liền Trong nhà sẵn báu thôi tìm kiếm Đối cảnh vô tâm chớ hỏi Thiền.
19/08/2025(Xem: 3811)
Hôm nay con vào đọc, "Lại một mùa an cư Vắng bóng Ôn Như Huệ" Lòng cảm động làm sao, Với tình người xuất gia Dành cho bậc Tôn Sư Lời văn sao nhẹ nhàng Chứa đựng bao tình thương Thầy đã đếm từng ngày Ba mùa thu lá rụng, Đông đến rồi Xuân qua