Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Vạn hữu trường ca

21/06/201201:08(Xem: 5115)
Vạn hữu trường ca

Buddha_15

Vạn hữu

trường ca

 

***

           

TNT Mặc Giang

Năm 2003

           

--------------------------------------------

 

                    

 

 

 

KHƠI DÒNG

(Từ câu 01 đến câu 20)

 

          01          Sáu nẻo (1) xuống lên là chi nhĩ !

                             Bốn loài (2) sinh tử tợ chiêm bao !

                                      Xa xưa như mới hôm nào !

          04     Ngày mai mờ mịt cớ sao đón chờ ?

                             Bỡi bờ mê nên mơ với mộng

                             Bỡi đắm say nên ngóng với trông

                                      Tang thương khổ não chất chồng

          08     Nổi trên sóng bạc chìm trong bể sầu

                             Này con tạo vì đâu nên nỗi

                             Vùi sinh linh chìm nổi bao phen

                                      Đã từ vô thỉ rêu phong

          12     Rêu phong đan kín vô chung vẫn còn

                             Đường sinh tử đã mòn lối cũ

                             Nẻo hợp tan đã phủ bao lần

                                      Bụi mờ rũ bóng phong trần

          16     Trăng sao chưa nhạt phù vân chưa nhòa (3)

                             Dừng chân lại bên tòa phố cũ (4)

                             Ánh tà dương ấp ủ tàn phai

Khép hờ cánh cửa không cài (5)

          20     Hôm nay đã vậy, ngày mai thế nào ?

 

                   (1)        Sáu nẻo : Sáu đường sinh tử của chúng sinh

                                gồm có : Thiên, Nhơn, A tu la, Địa ngục, Ngạ quỷ, Súc sinh

                        (2)        Bốn loài : Tức bốn loài  : Sinh bằng thai, sinh bằng trứng,

                                sinh nơi ẩm thấp, sinh bằng biến hóa (như bướm, vi trùng. . .)

                        (3)   Chữ “chưa”, nhìn vượt không thời, có lẽ có cái chưa biến mất,

                                    ví dụ : Mặt trời vẫn đứng yên, tự tỏa chứ không có mọc và lặn        

                        (4)        Đền đài, lăng tẩm, phố thị xa xưa

                   (5) Cánh cửa của những công trình vĩ đại, đã tàn tạ theo thời gian.             

 

                              

SỰ THẬT MUÔN ĐỜI

(Từ câu 21 đến câu 84)

 

                   Nhìn dấu vết (1) biết bao nuối tiếc

                   Lối ngựa xe (2) biền biệt mà đau

                             Nhìn trông nước chảy qua cầu

       24        Nước đi đi mãi sông sâu sâu mờ

                   Nước ái ngại chần chờ ngoáy lại (3)

                   Sông thì thầm có phải thế không (4)

                             Ô hay nước nước sông sông !

       28        Sông không có nước, nước sông còn gì ?

                   Sông đã có cớ chi nhớ nước

                   Nước đã hòa một thể cùng sông

                             Sông sông nước nước một dòng

       32        Sông đừng hỏi nước xuôi dòng nghe sông !

                   Sông với nước đã đồng chân thể

                   Mỗi hợp tan câu nệ mà chi !

                           

           khách vãng lai vào ra không cần cài, mở.

 

          (1) Dấu vết của bao đền đài, phố thị xa xưa bị hoen mờ

            (2) Đường xưa lối cũ

            (3) Nước tượng trưng cho sự thật xưa nay

            (4) Sông tượng trưng cho một huyễn tượng có hình có sắc

 

                                      Lững lờ nước mãi trôi đi

          36     Sông nhìn cúi mặt mỗi thì hợp tan (1)

                             Nước vẫn thế miên man đi mãi

                             Mọi bóng hình sắc thái không pha (2)

                                      Đầu nguồn nước cũng la đà

          40     Cuối sông nước cũng chưa xa đâu là

                             Khi nóng lạnh phong ba bão táp

                             Lúc lặng yên rào rạt mộng mơ

                                      Lượn quanh uốn khúc nên thơ

          44     Nước sông quyện lấy đôi bờ nước sông

                             Nước biến thể bềnh bồng thế kỷ

                             Xuyên tận cùng ý vị thanh cao

                                      Thác ghềnh, đồi núi cũng vào

          48     Thấm sâu lòng đất có nào ngại chi

                             Mang nguồn mạch cũng vì sự sống

                             Cho mọi loài tận dụng hôm mai

                                      Ngàn xưa nước cũng miệt mài

          52     Ngàn sau nước cũng chưa phai sắc màu

                             Xuôi về tận biển sâu sâu mãi

                             Bay lên ngàn đối đãi thành mây

                                      Bồng bềnh trôi nổi tháng ngày

          56     Dù cho nam bắc đông tây chẳng sờn

 

                   (1)        Sông chưa đón nhận sự thật còn mất, có không, tan hợp

                                    nên buồn đau, nuối tiếc

(2)               Nước biến thái từ thể lỏng, hơi, mây, mưa nhưng không thay đổi

         

                             Khi nhân thế mỏi mòn nắng hạn

                             Mây trên ngàn duyên dáng làm mưa

                                       Rơi từng hạt nhỏ lưa thưa

       60        Đến khi cạn hết cho vừa nhân gian

                             Nước là mây trên ngàn tụ hội

                             Bay khắp cùng thấu cõi trời xanh

                                       Đón từng sợi nắng long lanh

       64        Bay trên đồng nội ngọn ngành cỏ cây

                             Đạp thời gian (1) rày đây mai đó

                             Cỡi không gian (2) đã có từ xưa

                                       Tan thời mây hóa thành mưa

       68        Vóc hình của nước nguyên sơ chẳng mòn               

                             Tưới lên tận đầu non góc biển

                             Xuôi về nguồn bến cũ sông xưa (3)

                                       Sông sâu sâu mấy cũng vừa

       72        Núi cao cao mấy cũng vừa núi non

                             Nước mải miết bào mòn sỏi đá (4)

                             Nối tình dài biển cả sông sâu (5)

                                       Nương theo bèo bọt gối đầu

       76        Nằm trên sóng bạc bắt cầu nước sông (6)

         

          (1), (2) Nước không bị ràng buộc bỡi không gian, thời gian                                

            (3) Sau chuỗi biệt ly tan hợp, nước có lần quay lại sông xưa            

            (4), (5)  Vì sông biển, nghĩa tình, nước miệt mài cống hiến, hy sinh 

            (6) Nước tự tại, thong dong trên mọi hình thái

 

                             Sương thấm lạnh pha hồng đổi tía

                   Nắng kề vai ngắm nghía nước sông

                             Nước vui reo khúc giữa dòng (1)

      80         Sông mừng trổi nhạc theo dòng nước trôi (2)

                             Sông với nước chung đôi một bóng (3)

                             Nước với sông một bóng chung đôi (4)

                                       Trăm năm cũng chỉ một đời

      84         Nghìn năm cũng chỉ một lời nước sông.

(1),(2) Đến đây, sông đã nhận ra sự thật nên cùng với nước hát ca

                        (3),(4) Nước không lìa sông, sông không lìa nước

      

TA CÙNG VẠN HỮU KHÔNG HAI

(Từ câu 85 đến câu 116)

 

                             Ngẫm vạn hữu cũng đồng thế ấy

                             Ngẫm muôn loài cũng vậy mà thôi

                                      Thay hình đổi dạng lần hồi

          88     Tụ thời duyên hợp tán thời ly tan

                             Tụ từ thuở hồng hoang mờ ảo (1)

                             Tán từ thời tuyệt xảo lân tinh (2)

                                      Mờ mờ ảo ảo dáng hình

          92     Có không không có lưu linh vậy mà                        

                             Rồi cứ thế vào ra vạn hữu (3)

                             Theo thời gian thành tựu muôn loài (4)

                                       Ai người ngẫm lại mà coi

       96        Cái gương kim cổ hãy soi một lần (5)

                             Khắp ba cõi (6) dần dần hiện rõ

                             Khắp mười phương (7) sáng tỏ hiển bày

                                       “Có thì có tự mảy may

      100       Không thì cả thế gian này cũng không” (8)

                             Tâm ta lớn mênh mông khắp cả

                             Vũ trụ này còn nhỏ hơn ta

                                       Tâm ta có tất cả mà

      104       Mười phương ba cõi là nhà xưa nay (9)

                             Mọi vóc dáng tỏ bày ra đó

                             Mọi bóng hình nay có mai không

                                       Ra đi từ cõi có không

108                Trở về thăm lại có không để mà (10)

 

          (1) Vũ trụ, muôn loài vốn đã cùng có mặt tự ngàn xưa

            (2) Nếu nói không thì đã không ngay từ lúc có, nghĩa là

      trong cái tụ nó có cái tan, trong cái tan nó có cái tụ                    

            (3), (4) Vạn hữu, muôn loài, suy cho cùng nào khác Nước với Sông                   

            (5) Sự thật ấy xưa nay như thế, nhận chân rồi thì nào ngại Xưa, Nay          

            (6) Ba cõi : Cõi có hình sắc, có tình thức, có khổ có vui ; Cõi có hình

                  sắc, có tình thức, vui nhiều khổ ít ; cõi không hình sắc, chỉ có tình

                 thức, thuần vui ít khổ.

            (7) Mười phương : đông tây nam bắc, đông nam tây nam,

                  đông bắc tây bắc, trên và dưới.

            (8) Hai câu này xin trích lại của người xưa

            (9) Tâm ta, thân ta lớn cùng khắp và có cùng khắp

            (10) Con đường sinh tử vào ra, sống và chia xẻ cùng vạn hữu, muôn loài

                                   

                            

                   Nơi chốn cũ có ta từ đó (1)

                   Và ngày mai ta ngó lại chơi (2)

                             Đi trong khắp nẻo đất trời

          112   Đất trời bao lớn ta chơi không cùng (3)

                   Cả ba cõi nhà chung uyên áo

                   Khắp mười phương ta đáo ta lui

                             Đừng vì cát bụi dập vùi

          116   Đừng vì ngọn lửa mà thui đốt mình (4)

 

(1),(2) Con đường sinh tử xưa nay, vốn đã là của ta, mỗi vào ra

                              chỉ là sự thay dạng đổi hình, mà thương mà nhớ, mà chơi.

                        (3) Vũ trụ bao la, đất trời bao lớn, có ta vô cùng

                        (4) Cát bụi dập vùi không biết, ngọn lửa thiêu đốt không hay, ta sẽ mất

 

LOÀI NGƯỜI CỦA TA

(Từ câu 116 đến câu 212)

 

                   Đi như ánh bình minh tỏ rạng

                   Về sáng ngời tựa hạt minh châu

                             Đời người như thể bóng câu

          120   Vùi bay một cái sắc màu chưa tan (1)

                   Một năm những lầm than gian khó

                   Cả trăm năm sương gió bao lần

                             Một ngày bao lúc tần ngần

          124   Ba vạn quá đủ còn than nỗi gì ? (2)                                    

                   Cuộc nhân thế không chi không có

                   Bãi phong trần vò võ tang thương

                             Vèo trông ngọn cỏ bên đường

      128       Công danh phù thế vấn vương đọa đày

                   Chiếc bào ảnh thương thay những kẻ

                   Lớp biển dâu nhìn khẽ mà đau !

                             Làm người ta phải biết nhau

      132       Đức, từ, ân, nghĩa trước sau mới còn (3)

                   Nhớ lại thuở hồng hoang loang lổ

                   Thời con người thượng cổ sơ khai (4)

                             Ăn lông ở lỗ dùi mài

      136       Trên đường tiến hóa đã dài dặm băng (5)

                   Dù vua chúa cung vàng điện ngọc

                   Dù thượng lưu gấm vóc lụa là

                             Dù cho nam nữ trẻ già

      140       Cùng đinh lê thứ cũng là thế nhân

                   Chung sức sống tương thân tương ái

                   Dựng tin yêu gặt hái tinh hoa

                             Chia cơm xẻ áo chan hòa

      144       Đói no ấm lạnh dịu xoa ân tình

 

          (1) Một cái nhìn hiểu biết, gọi rằng còn mất nhưng đâu có gì còn mất

            (2) Một ngày bao lần lưỡng lự, trăm năm còn tiếc nỗi gì ?                                 

            (3) Cọp chết để da, người chết để tiếng, dù là tiếng tốt xấu, khen chê,

                  tiểu nhân quân tử, hạ liệt trượng phu, ai không muốn để tiếng thơm ?   

            (4) , (5) Đi tìm nguồn gốc là công trình vĩ đại  của nền khảo cổ , nhưng

                  tìm sự chân thực của vũ trụ nhân sinh  sẽ góp phần cao quý hơn !

           

                   Thấy ai khổ nghe mình đau khổ

                   Nhìn ai vui lòng trổ bông hoa (1)

                             Lầu son gác tía mấy tòa

          148   Nhà tranh vách lá cũng hòa thế thôi

                   Lúc còn bé nằm nôi bú mớm

                   Cho đến khi khôn lớn nên người

                             Giàu sang phú quí xinh tươi

          152   Xấu xa nhờ khạo cũng người nhân gian

                   Dù diễm phúc huy hoàng đài các

                   Dù nghèo nàn mộc mạc ngại chi

                             Khôn ngoan ăn thuở ở thì

          156   Ghét ganh cố chấp ngu si dại khờ

                   Tâm hồn đẹp bao giờ cũng có

                   Lòng thanh cao bốn vó không bằng

                             Đẹp từ dung mạo nói năng

          160   Đẹp trong thể chất đẹp băng ra ngoài

                   Đẹp huyền diệu trăng soi e thẹn

                   Đẹp tinh mơ hoa lá hờn ghen

                             Đất trời nghiêng ngửa ước thèm

          164   Ngân hà xao xuyến vén rèm trộm coi (2)

 

                   (1) Chia cái khổ chia cái vui của người khác mới cao thượng !

                        (2) Đây mới thật là cái đẹp của những con người thánh thiện

                  

                   Đẹp như thế đâu đòi son phấn

                   Đủ sắc màu đem quấn lung tung

                             Bao nhiêu cái đẹp không dùng

      168       Đuổi theo bào ảnh khổ chung ích gì ? (1)

                   Đẹp như bé hài nhi mủm mỉm

                   Cho đến khi sắc tím tàn pha

                             Nam thanh nữ tú trẻ già

      172       Đẹp như thế ấy mới là người khôn

                   Thân giả tạm nay còn mai mất

                   Hồn thanh cao chất ngất xưa nay

                             Chết là giao điểm đổi thay

      176       Dùng thân hình mới tháng ngày tiêu dao (2)

                   Trong huyễn tượng ta nào có ngại

                   Đón tâm tư gặt hái tinh hoa

                             Tâm tư dung lượng chan hòa

      180       Thong dong rảo bước trên tòa có không (3)

                   Sinh là lúc từ không ra có

                   Tử là thời từ có ra không

                             Có không một thể tương đồng

      184       Duyên còn ta có đến không ta về (4)

         

          (1) Trau chuốt cái đẹp bề ngoài, uy quyền danh vọng. Thương thay !                 

            (2) Chết là bỏ cũ đổi mới, cải cựu hóa tân, nên hãnh diện mới phải.

            (3),(4) Tô bồi sự cao thượng, trang điểm nét thanh lương, và mang

                  tâm lực cống hiến muôn loài trên đường sinh tử, đẹp không nào ?

                             

                   Cả vũ trụ chưa hề sinh tử (1)

                   Đường tử sinh ta cứ thảnh thơi (2)

                             Sống như một cuộc vui chơi

          188   Chết đi ta bỏ không lời tiếc than

                   Vì nhân thế cưu mang ta lại

                   Dù vào ra dầu dãi đến đâu

                             Ngại gì bốn biển năm châu

          192   Đen vàng đỏ trắng đủ màu đủ da (3)

                   Tình sâu nặng nên ta dung ruổi

                   Tình thân thương mòn mỏi nào cam (4)

                             Tâm ta nghĩ việc ta làm

          196   Dù cho muôn kiếp tháng năm chẳng sờn

                   Vì con người vui hơn các cõi

                   Tánh tình người dễ nói dễ nghe (5)

                             Buồn thì than vãn khóc òa

          200   Vui thì hớn hở hát hò ca vang

                   Lên cao vút cung đàn réo rắt

                   Xuống tận cùng héo hắt du dương

                             Vi vu giấc mộng nghê thường

          204   Miên man âm điệu vấn vương cung đàn

                  

                   (1),(2) Vũ trụ ai tạo ra, con người có lúc nào, chết đi về đâu,

                              dù là câu hỏi lớn, nhưng khác nào đứng trước gương thấy

                              bóng mình, rồi chạy ra sau gương hỏi bóng mình ở đâu ?                     

                        (3),(4) Là con người, nước mắt cùng mặn, dòng máu cùng đỏ,

                              dân tộc nào cũng dễ thương, đất nước nào cũng dễ thương

                        (5) Con người không quá sướng không quá khổ nên vui, dễ chịu nhất.

                            

                    Lúc cơ hàn lầm than mấy độ

                   Khi vinh quang rạng rỡ cân, đai

                             Đời người than vắn thở dài

      208       Hôm nay sẵn có ngày mai vậy mà (1)

                   Bốn mùa chuyển lá hoa chớm nở

                   Một đổi thay là chỗ mới tinh

                             Nhô lên rạng ánh bình minh

      212       Lặn dần khuất núi lung linh chiều tà (2)

(1) Khi bần hàn lúc vinh quang mà không đổi thay, được dễ mấy ai ?                     

            (2) Một lần sinh tử giống như 4 câu này, đón nhận được thì an vui tự tại     

     

MA QUỶ THÂN THƯƠNG

(Từ câu 213 đến câu 348)

 

                   Giờ ta bước đi qua cõi khác

                   Của từng loài dạo mát mà chơi

                             Đón đường đã gặp Ma Trơi (1)

      216       Cùng ta đi nhé thăm loài quỷ ma

                   Sát bên cạnh đâu xa đâu cách

                   Không hình hài nên cách nên xa (2)

                             Đẹp không thế giới loài ma

      220       Sống bằng tâm tưởng ai mà biết chi ?

                   Cũng đủ cả không chi không có

                   Cũng xanh vàng trắng đỏ tím đen (3)

                             Mới nhìn sao thấy quen quen (4)

          224   Đường xưa lối cũ chưa hoen bóng hình (5)

                   Kìa em bé vừa sinh ra đó

                   Trên dương gian bỏ xó một người

                             Em cười mở mắt sáng ngời

          228   Đã tan hồn phách của người trần gian (6)

                   Loài ma quỷ cũng thân cũng phận

                   Cũng cười tươi điểm phấn tô son

                             Giận hờn yêu ghét buồn thương

          232   Lang thang khắp chốn phố phường ngao du

                   Lúc đói rách trời u mây ám

                   Khi rình rang ăn chán uống chường (7)

                             Đến đi như chỗ không đường

          236   Biến ra một cái đã trường bên kia (8)

                   Đôi nam nữ mang hia vạn dặm

                   Kề bên nhau vải thắm quần thoa (9)

                             Vụt ra ánh chớp sáng lòa

      240       Hiện hình xinh đẹp như hoa đầu mùa

 

          (1) Ma Trơi, loài ma chỉ đường giống như người hướng dẫn

            (2) Ma quỷ là loài sống tại nhân gian nhưng mắt người không thấy được    

            (3) Thế giới Quỷ Ma cũng đủ hạng người, cái gì cũng có.               

            (4),(5) Thế giới ấy chính mình vừa từ nơi đó đi ra, còn quen

                              còn nhớ còn biết rất nhiều.

            (6) Một con ma nhỏ vừa  sinh ra chính là hậu thân của một

                              người trên trần gian mới mất.

            (7) Có khi dói khổ thiếu thốn, có khi sung túc dư thừa

            (8) Ma quỷ sống bằng thức tâm nên sự đến đi không bị chướng ngại

            (9) Một cặp tình nhân quỷ ma đang dạo chơi

                            

                   Cùng già trẻ hơn thua ngắm nghía

                   Cùng gái trai thấm thía tình ma (1)

                             Quỷ ma cũng sống vậy mà

      244       Cũng ân cũng nghĩa cũng là anh em

                   Kìa ma nữ nhìn xem cho kỹ

                   Đẹp nghiêng thành đáng ví Tây Thi

                             Đẹp từ dung mạo đứng đi

      248       Nói năng ca hát khó chi sánh bằng

                   Thòng đáy nguyệt (2) Chị Hằng ngây ngất

                   Vọng Diana Anh quốc (3) khen thầm

                             Ba cô dưới ánh trăng rằm

      252       Mỗi cô một vẻ biết thăm cô nào ? (4)

                   Cứ mải miết thì thào chút đã (5)

                   Quay lại nhìn cho há hồn ma

                             Ma thì ta đã đi qua

      256       Hôm nay thăm lại căn nhà năm xưa

   

          (1) Cả xóm làng ma quỷ già trẻ lớn bé kéo ra nhìn

                  và tấm tắc khen đôi tình nhân ma quỷ                 

            (2),(3) Có một ma nữ thật đẹp, Chị Hằng thòng đầu chăm chú nhìn

                  làm cho mặt trăng chúc xuống. Và công nương Diana, vợ Thái

                  tử Charles của nước Anh cũng tấm tắc khen thầm          

            (4) Cô ma nữ, Cô Hằng, Cô Diana đều tuyệt mỹ giai nhân

            (5) Họ nhiều lần dắt đi nữa nhưng đương sự thì thào nài nỉ chút đã ?

           

                            

                   Liêu trai chí dị (1) vừa xem đó

                   Đủ sách hình lớn nhỏ Đông Tây (2)

                             Ma đâu xấu xí thế nầy

          260   Quỷ đâu tệ bạc mà gây kinh hoàng (3)

                   Người không hiểu nói xoàng chi nhẽ !

                   Cho quỷ ma nhìn khẽ mà đau (4)

                             Mỗi loài riêng biệt thế thôi

          264   Cùng nhau tôn trọng vẽ bôi chi nào ?

                   Đời ma quỷ không sao kể xiết

                   Phận quỷ ma cũng biết thương đau

                             Tha ma mấy lớp lên màu

          268   Khói hương nhòa nhạt làm nau mấy lần

                   Cùng Ma Vương theo chân chỉ hướng

                   Cùng Quỷ Vương nào phướn nào phan

                             Cờ bay lọng phất huy hoàng

          272   Thăm cho biết hết các hàng quỷ ma

                   Có loài khổ không nhà không cửa

                   Có loài sang của chứa chất chồng

                             Loài thì bữa có bữa không

          276   Loài thì lầu tía gác hồng tư dinh

                  

                   (1) Sách Liêu trai chí dị của Bồ Tùng Linh

                              kể nhiều chuyện sống chung giữa người và ma              

                        (2),(3) Sách, phim ảnh cả Đông lẫn Tây viết về ma quỷ rất nhiều

                              nhưng hầu hết đều diễn tả thật kinh dị, rùng rợn.

                        (4) Ma quỷ bị chê bai bị vẽ vời, thật đau khổ mà không nói được

                            

                    Loài cô quạnh nhục hình thui thủi

                   Loài dọc ngang dời núi lấp sông

                             Loài thì mình ngọc mày rồng

      280       Loài thì phá phách ăn không ngồi rồi

                   Còn có con đứng hoài một chỗ

                   Dõi mắt nhìn cú vọ hờn căm

                             Hận từ một kiếp xa xăm

      284       Làm ma sầu hận cứ nằm mãi đây (1)

                   Lại có con mặt mày lơ đãng

                   Chẳng nói năng ngày chán đêm chường

                             Tiếc thân oanh liệt phi thường

      288       Đến khi thất thế tìm phương trốn đời (2)

                   Đông với Tây lẫn nơi Nam Bắc

                   Tóc với da đủ sắc đủ màu

                             Kìa ma Á, nọ ma Âu

      292       Thấp cao ốm mập Năm Châu đề huề (3)

                   Cũng hội nhập Bang, Tề, Đảng, Phái

                   Cũng răn đe phải trái đúng sai (4)

                             Thêm phần một bớt phần hai

      296       Tranh giành chí chóe giải hoài không xong

                  

          (1) Khi sân hận chưa hài lòng sẽ làm ma sân hận căm hờn

            (2) Khi oanh oanh liệt liệt, lúc tàn tạ cô thân mà không biết

                  “lên voi xuống chó”, sẽ làm ma tủi nhục             

            (3) Ma quỷ cũng đến từ khắp nẻo muôn phương

            (4) Ma quỷ có băng có đảng. Ma quỷ cũng có luật lệ đàng hoàng

                  hết, nhắc lại chuyện xưa có khi nuối tiếc có khi đau buồn.          

            (3) Mời bạn bè ma ghé thăm nếu không màn chỗ ở đạm bạc

            (4) Giữa âm dương chỉ là một giống như hai mặt  của một bàn tay

           

                   Rất nhiều con chẳng mong lên đó

                   Ở dưới nầy còn có hơn không

                             Tình như biển nghĩa như sông

          300   Mang thân tế thế lấp dòng càn khôn (1)

                   Lại nhiều con ân vong bội nghĩa

                   Sống gian ngoa : đục, xỉa, moi, xài

                             Che chuyện quấy, lấp chuyện sai

          304   Mị dân bán nước phủ đài hư vinh (2)

                   Nhiều ma quỷ quang minh chính đại

                   Thật xứng danh khí khái trượng phu

                             Hy sinh chẳng nệ đền bù

          308   Thanh liêm chánh trực thiên thu tôn thờ (3)

                   Nhiều bạn ma  nãy giờ chờ đợi

                   Từ kiếp nào mong mỏi gặp nhau

                             Nắm tay thương nhớ rầu rầu

          312   Nghe tim se thắt, nghe sầu lâng lâng (4)

                   Rồi nhân thế xoay quần thế ấy

                   Mỗi xuống lên là thấy mặt nhau

                             Xem từ ngõ trước cửa sau

          316   Trông qua bến cũ trông sâu đêm mờ (5)

                  

                   (1) Ma này nặng tình nặng nghĩa nên nguyện làm Ma mãi mãi        

                        (2) Thế giới quỷ ma vẫn có hạng này

                        (3) Đây là ma trượng phu, chí nhân quân tử, được ma quỷ tôn thờ

                        (4) Đương sự gặp lại nhiều bạn ma thâm tình từ nhiều kiếp trước

                        (5) Đến khi hết làm người, xuống kia gặp ma quỷ, nhớ cả kiếp trước

                             nhớ cửa nhớ nhà, nhớ những đọa đày và những thương yêu.

                            

                    Thuyền không đợi trăng mơ soi bóng

                   Buông mái chèo dậy sóng hồn ma (1)

                             Ma ơi còn nhớ lấy ta

      320       Người quen năm ấy đã xa thuở nào (2)

                   Ta còn biết ngươi sao không biết !

                   Nay nhìn ngươi ta tiếc lắm thay !

                             Kìa trông gió thoảng mây bay

      324       Ta không nói nữa đọa đày hồn ma (3)

                   Thôi từ biệt sắp qua một chuyến

                   Mỗi hợp tan lưu luyến mà chi

                             Tạ từ ngươi ở ta đi

      328       Phút giây giã biệt níu chi cũng tàn

                   Ngươi có nhớ lang thang tìm lối

                   Ta là người trên cõi trần gian

                             Chỗ ta ở ngươi không màn

      332       Ghé thăm cho biết thở than chi nào (4)

                   Đây với đó là bao cách trở

                   Âm với dương ngươi chớ ngại ngùng

                             Mở ra cánh cửa muôn trùng

      336       Nhà chung ta sống của chung ta xài (5)

         

          (1),(2) Có bạn ma mến thân, gặp lại làm cho ma chao động

            (3) loài nào biết loài ấy, đều mang nghiệp dĩ khác nhau,

                  nhắc lại chuyện xưa có khi nuối tiếc có khi đau buồn.     

            (4) Mời bạn bè ma ghé thăm nếu không màn chỗ ở đạm bạc

            (5) Giữa âm dương chỉ là một, giống như hai mặt  của một bàn tay

           

                   Ma ngất ngưởng coi hài lòng lắm

                   Ta mỉm cười cho thắm tình ma

                             Ma ơi, ngươi đã có ta

          340   Chia phôi nâng chén sơn hà dặm soi

                   Rồi có lúc thảnh thơi ta lại

                   Ngộ tương phùng sẽ tái hợp thôi

                             Qua đi những lúc bồi hồi

          344   Nếu ngươi đã biến (1) thì thôi cũng đành

                   Một kiếp khác xoay quanh đâu đó

                   Nhận ra ta ngươi có mừng không ?

                             Sắc không một cõi chung lòng

          348 Rong chơi phỉ chí tang bồng hồ ai (2)

                              

 

                                             * ** *

                    

                        (1) Tức đã được sanh hay tự xuống lên kiếp khác, loài khác            

                        (2) Cõi có hình và cõi vô hình cũng đều là cõi cả. Như có trái

                              đất, thái dương hệ, mới nói có hư không, vũ trụ, thì khi ta

                              còn sắc thân hay mất sắc thân, nào khác vũ trụ hư không ?

                    

LÊN THĂM THƯỢNG GIỚI

                         (Từ câu 349 đến câu 512)

 

                   Vụt một cái lên Đài Thiên Sứ

                   Đưa ta về thăm xứ Thiên Cung

                             Thiên nhơn Tiên nữ điệp trùng

      352       Ngọc Hoàng hớn hở cung nghinh đón vào

                   Câu chúc tụng bái chào qua lại

                   Tiệc linh đình đối đãi nâng ly

                             Hát ca ngâm xướng họa thùy

      356       Hàng hàng lớp lớp xiêm y lụa là

                   Rồi đàn địch ngân nga dịu vợi

                   Rồi uống ăn cười nói thâu canh

                             Ngàn hoa tung vãi thơm lành (1)

      360       Ngàn hương ngàn sắc khoe tranh đua mừng (2)

                   Trông rực rỡ tưng bừng tuyệt thế

                   Trông huy hoàng diễm lệ vô song

                             Trông ra thứ lớp cuộn dòng

      364       Trông vào chật ních bên trong đứng ngồi (3)

 

          (1) Hoa trời tung vãi vui mừng          

            (2) Người trời, tiên nữ  đua nhau ăn diện      

            (3) Bên ngoài  sóng người còn tới tấp nập

                  bên trong không còn có chỗ chen chân

                             

                   Các Vua Trời lần hồi đến dự (1)

                   Các dân trời thứ tự lớp lang (2)

                             Muôn muôn vạn vạn ngàn ngàn

          368   Không con số đếm rõ ràng được đâu

                   Da với tóc nhuộm màu, tẩy, hấp

                   Vóc với hình cũng thấp cũng cao

                             Nhưng mà ăn nói thanh tao

          372   Đến đi biến hiện không sao mà lường

                   Người nữ trời không hương không phấn

                   Nhưng diễm kiều hơn phấn hơn hương

                             Mỗi cô mỗi vẻ khác thường

          376   Mười phân còn kém vô phương sánh bằng (3)

                   Đẹp huyền ảo như hằng ẩn hiện

                   Đẹp tự nhiên như quyện sắc hương

                             Sắc hương tàn tạ sắc hương

          380   Cái đẹp trường viễn dễ thường thời gian (4)

                   Kìa Giáng Kiều từ ngàn năm trước (5)

                   Lấp ló nhìn chậm bước giây lâu (6)

                   

                   (1),(2) Có nhiều cõi trời khác nhau. Có nhiều Vua Trời khác nhau

                              Khi Vua Trời đến dự, cũng dẫn theo thần dân đến dự.   

                        (3) Nhớ lại câu “Mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười” của

                              thi hào Nguyễn Du diễn tả cái đẹp hai chị em Thúy Kiều

                        (4) Hương sắc sẽ bị tàn phai. Cái đẹp không hương sắc sẽ muôn đời

                              không thay đổi, thời gian không còn có nghĩa.

                        (5),(6) Giáng Kiều trong truyện Bích Câu Kỳ Ngộ,

                              có lẽ nhận ra một người  quen không phải Tú Uyên,

                              nhưng lấp ló nhìn để mơ về dĩ vãng.        

                                     

                              Cài, Trâm còn vướng mái đầu (1)

      384       Hoa tình vụn vỡ Bích Câu ngày nào (2)

                   Hỡi Tú Uyên kẻ nghèo đèn sách !

                   Cùng Giáng Kiều xa cách năm xưa

                             Nhìn cô, cô muốn hỏi thưa :

      388       Chút tình dạo ấy còn chừa (3) hay không ?

                   Câu chuyện xưa chưa hồng đã tím

                   Lỡ cung đàn lên phím được đâu

                             Chia ly rơi rụng tinh sầu

      392       Chuyện xưa gợn sóng Bích Câu xa mờ

                   Tôi khẽ bảo đừng mơ chi nữa

                   Cô đi rồi người cũ rêu xanh

                             Tú Uyên gởi lá theo cành

      396       Gởi mây theo gió, gởi vành trăng soi

                   Còn kia nữa Thiên Lôi, Thiên Tướng

                   Chen chúc nhau miễn cưỡng nhìn ta (4)

                             Tề Thiên, Bát Giới, Na Tra

      400       Táo quân, tướng sĩ bôn ba đến chầu (5)

                   Lấp ló nhìn thật lâu, kinh ngạc (6)

                   Từng gặp nhau lưu lạc nhiều phương

         

          (1) Cái Cài, cái Trâm được cài trên tóc, nay Giáng Kiều còn giữ vậy.

            (2) Hoa tình giữa Giáng Kiều, Tú Uyên bị vụn vỡ khi Giáng Kiều bỏ đi      

            (3) Giáng Kiều muốn hỏi Tú Uyên còn nhớ, còn để dành cho Cô không ?

            (4),(6) Họ miễn cưỡng, lấp ló nhìn đương sự là ai mà đang ngồi đó !

            (5) Những vị này cùng đến để chầu Ngọc Hoàng

                             

                             Việc xong ai nấy lên đường

          404   Không lồ tông tích vấn vương nặng tình (1)

                   Đến hôm nay thình lình lại thấy

                   Họ thì thầm người ấy là ai ?

                             Tôi rằng đừng nói một hai

          408   Ngọc Hoàng hiểu ý cười dài một phen

                   Cùng nắm tay Đế Thiên, Đế Thích

                   Bấm tay đàn tích tịch tình tang

                             Gật gù mở miệng cười vang

          412   Tiệc tùng nối tiếp, mở đàn truy hoan

                   Tôi bèn hỏi Ngọc Hoàng đôi chuyện :

                   Chuyện ngàn xưa lẫn chuyện ngàn sau

                             Chuyện từ đã cũ phai màu

          416   Chuyện nay biến động chuyện sau mơ hồ

                   Nào vũ trụ : tạo, tô, sơn, phết (2)

                   Nào muôn loài sống chết xưa nay (3)

                             Nào là số phận định bày (4)

          420   Nào là trời phạt dọa ngày nhát đêm (5)

                  

                   (1) Không để lộ tông tích để xong việc rồi đi, chẳng lưu dấu tích

                        (2) Vũ trụ ai tạo ra, con người ai tạo ra là câu hỏi lớn xưa nay ?

                        (3),(4) Con người xưa nay có khi tự tin, có khi phó thác : Sự sống

                              chết, thành bại, rủi may . . . Đã có sự an bài, sắp đặt.    

                        (5) Cái câu “trời đánh trời phạt, thiên lôi, thiên sứ dọa dẫm””

                              nhiều người, nhiều nơi vẫn còn lo sợ.      

                            

                    Nào thiên tai phủ thềm trời đất

                   Nào nhân tai chất ngất đau thương

                             Chỗ này tan nát máu xương

      424       Chỗ kia điêu đứng khóc thương dậy trời

                    Chỗ này khổ hết lời ta thán

                   Chỗ kia đau ngao ngán rã rời

                             Nơi thì khốn khó muôn đời

      428       Nơi thì diễm phúc ăn chơi dư thừa

                   Nơi thì khổ người thưa đất rộng

                   Nơi thì giàu chen sống phồn vinh

                             Trời cao sao chẳng công bình ?

      432       Trời cao sao chẳng quang minh rõ ràng ?

                   Ai đã tạo muôn ngàn thế ấy ?

                   Sao nhẫn tâm, không thấy mà đau !

                             Khổ đau chồng chất khổ đau !

      436       Năm châu bốn biển đậm màu tang thương !

                   Các Vua Trời nhún nhường xuôi ngược (1)

                   Ngọc Hoàng buồn : Từ trước tới nay

                             Ta thì cũng chỉ hai tay

      440       Việc trời đầy ắp giãi bày chưa xong

                   Hết ngày giờ còn chồng còn chất

                   Hết tháng năm quần quật rã rời

                  

          (1) Các Vua Trời nhún nhường, nhìn qua nhìn lại,

                 rồi cùng ngó Ngọc Hoàng ...

                            

                             Cũng tranh cũng tụng tơi bời

          444   Quơ phù múa phép tả tơi thiên đình (1)

                   Còn hơn cả đao binh dưới thế

                   Chẳng nể nang chẳng thể thống chi

                             Thi nhau thịnh nộ sân si

          448   Nhiều khi ta muốn bỏ đi cho rồi

                   Nhưng nghĩ lại ta thôi ráng chịu

                   Những bẽ bàng dụt díu cho ai (2)

                             Ngậm cay nuốt đắng dùi mài

          452   Đa mang nên cứ oằn vai đêm ngày

                   Trên thượng giới chóng chầy cũng chán

                   Mượn cớ thăm lai vãng trần gian

                             Nữ thời đắm lụy tình chàng

          456   Nam thời cột chặt cô nàng dưới kia (3)

                   Rồi trốn bỏ, xa lìa tiên cảnh

                   Nghe lệnh ta cũng ngoảnh làm ngơ (4)

                             Thiên binh thiên tướng cũng lờ (5)

          460   Nhiều người xuống đó cũng mê không về (6)

                              

                   (1) Các vị ở trên trời tranh chấp và đánh nhau bằng phù phép                   

                        (2) Lúc an vui thì  dương dương tự đắc, lúc nguy nan  thì dụt díu

                              cho người khác hay thối thác, là lẽ rất thường tình.

                        (3) An vui mãi, sung sướng mãi lâu ngày cũng chán, khi thấy

                              trần gian có vẻ khác thường, nên nhiều tiên nữ, nam nhi

                              xuống thăm rồi đắm lụy và thích thú cuộc sống trần gian.

                        (4) ,(5) Lệnh Ngọc Hoàng cũng làm ngơ, thiên tướng xuống kiếm

                              cũng lờ, nhiều khi còn chống và đánh nhau nữa.

                        (6) Không những lờ đi, mà xuống nhiều lần rồi trốn luôn ở dưới thế.

         

                    Và thêm nữa, ê chề biết mấy !

                   Sự hiểu lầm đầy dẫy trần gian

                             Người thì nói dọc nói ngang

      464       Người thì trách móc đổ quàng cho ta (1)

                   Cứ thử nghĩ cùng ta đâu khác

                   Dù mọi loài hay các thiên vương

                             Việc ai có nẻo có đường

      468       Gian ngoa, phước đức có phương ấy mà

                   Đường sáu nẻo lại qua dẫm nát

                   Bao trầm luân lưu lạc xuống lên

                             Phước thì rộng mở thênh thênh

      472       Tội thì phải trả phải đền, đã gây

                   Tôi không dám quấy rầy thêm nữa

                   Kẻo người trời bỏ lỡ cuộc vui

                             Thật ra không phải tại tôi

      476       Mà tôi hỏi thế cho người nhân gian

                   Ngọc Hoàng bảo đừng màng chuyện ấy

                   Các Vua Trời cũng vẫy tay nhau

                             Ngươi đừng nói thế mà đau

      480       Nhờ ngươi đối đáp đôi câu hả lòng

                               

          (1) Chuyện gì cũng đổ tình đổ tội và quàng hết cho Ông Trời

                   

                    Chuyện trên trời dài dòng thế ấy

                   Chuyện trần gian cũng ngấy mang tai

                             Chuyện ai thì của riêng ai

          484   Nào ai gánh được chuyện ai bao giờ (1)

                   Người không lòng tĩnh bơ chẳng nói

                   Người có lòng thưa hỏi ít câu

                             Nghe rồi ngẫm trước suy sau

          488   May ra khuyên nhủ chút nào được chăng

                   Chứ có gì “quyền năng” (3) tối thượng

                   Chứ có gì mà thưởng mà cho

                             Riêng ta cũng khổ dày vò

          492   Nhiều khi cũng cảnh đói no một mình

                    Cùng nhà ngươi tâm tình cho biết

                   Cùng nhân gian nói thiệt cho hay

                             Ai người hiểu được thì may !

          496   Ai mà nặng nhẹ đắng cay cũng đành !

                   Đừng trách cứ ông xanh (3) thăm thẳm

                   Trong vô cùng nào thẳm nào xanh

                             Thẳm xanh lồng lộng thẳm xanh

          500   Đất trời vô tận thẳm xanh khác gì ?

 

                   (1) Mỗi cá nhân tự tạo, tự trả và chịu trách nhiệm trước

                             mọi suy tư, hành động của mình.

                        (2) Chữ “quyền năng” chỉ cho chức năng, quyền hạn

                             của mỗi cá nhân (con người, sinh vật) đều có.

                        (3) Ông Xanh tức ông trời

                                        

                   Chưa nghe biết cái chi cũng trách

                   Nghe biết rồi tai vách mách nhau (1)

                             Chư Thiên thông cảm gật đầu

      504       Người trời cũng hết đâu mâu giận hờn

                   Tiệc đã tàn cây đàn thôi gảy

                   Phận của ai nấy quảy lên vai

                             Vô chung vô thỉ còn dài

      508       Tùy tâm tùy hướng miệt mài thỉ chung

                   Quay nhìn nhau rồi cùng tiễn biệt

                   Dặm trường xa khá biết giữ gìn

                             Bụi mờ phủ lối bóng in

      512       Nhắm đôi mắt lại vươn mình bay đi

 

 

                               ***

           

         

 

 

 

 

 

 

          (1) Nhớ câu “tai vách mạch rừng” !!!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/12/201003:51(Xem: 1415)
Yến Phi em hỡi đâu rồi Ai nghe tiếng nói tiếng cười Yến Phi Mầm non đang độ xuân thì Hiến thân Đạo Pháp cũng vì lầm mê Trải qua sóng gió nhiêu khê Còn đây, một mái ước thề nghe em
29/12/201003:58(Xem: 1286)
Bắc chảo dầu ô-liu nóng, chiên vàng đậu hủ. Sau đó cho vật liệu của phần gia vị vào, trộn đều.
29/12/201003:48(Xem: 1314)
Ướp mì căn với một chút đường và nước tương. - Cho dầu canola vào chảo. Khi dầu nóng, cho mì căn vào chiên vàng. Gắp ra đĩa.
29/12/201003:54(Xem: 1294)
Không biết ta còn viết nổi không Văn chương chữ nghĩa thả trôi sông Tâm tư ý tưởng treo màn gió Mực cạn bút cùn giấy bỏ không
28/12/201003:21(Xem: 1272)
“Hơn sáu muôn lời thành bảy cuốn Rộng chứa đựng vô biên nghĩa mầu Trong cổ, nước cam lồ rịn nhuận Trong miệng, chất đề hồ nhỏ mát Bên răng, ngọc trắng tuôn xá lợi Trên lưỡi, sen hồng phóng hào quang Dầu cho, tạo tội hơn núi cả Chẳng nhọc, Diệu Pháp vài ba hàng”
28/12/201003:33(Xem: 1349)
Một mái nhà xưa nát cột kèo Nền nghiêng vách ngửa nằm chèo queo Ruôi mè đòn xóc đè lương đống Đất đá gạch vôi đổ lộn phèo
28/12/201003:09(Xem: 1431)
Trang lịch sử, không đứng yên một chỗ Nếu đứng yên, lịch sử chết hay sao Đừng lẫn thẫn ngậm bồ hòn ấm ớ Dưới bùn đen thấp thỏm ngó trăng sao
04/01/201104:45(Xem: 1365)
Bữa hôm nay mặt trời đi ngủ sớm Nắng nhẹ rơi vàng vọt kéo nương chiều Đẩy lưng trời nhè nhẹ gió hiu hiu Nắng gát đầu non ngập ngừng chưa muốn tắt
04/01/201104:47(Xem: 1541)
Tôi nghe một cõi tâm tư Rung lên tiếng vọng xa rồi thời gian Tôi nghe một cõi âm vang Rung lên cung điệu bên đàng chưa pha Một thời dĩ vãng đi qua Mờ mờ ẩn hiện nhường xa hóa gần Phong trần mấy độ thương thân Tang thương mấy độ cũng ngần ấy thôi Khi cao cao vút lưng đồi
03/01/201104:28(Xem: 1374)
Tôi còn nhớ, những ngày xưa mẹ nói Khi lớn lên đối mặt với trường đời Dù làm gì vẫn chừa lại một nơi Sống có hậu lương tâm nghe không thẹn