Trả nợ quên về

26/05/201223:46(Xem: 15285)
Trả nợ quên về

tranoquenve-thichtanhtueTrời còn nợ đất cơn mưa

Mưa như trút nước đất chưa thỏa lòng.

Vợ còn nặng nợ với chồng

Bữa cơm, trà rượu, bạc lòng chờ khuya.

Chồng còn vướng nợ hiền thê

Nhọc thân đá cuội mân mê gót hài.

Đời người nợ những bi ai..

Trở mình đêm vắng thở dài nỗi riêng..

Nợ nhau vì một câu nguyền

Bạc đầu mưa nắng đôi miền đợi trông,

Vầng trăng kia nợ dòng sông

Nghìn năm soi bóng giữa dòng nước xuôi.

Môi còn mắc nợ tiếng cười

Cười khôn khuây nỗi đơn côi lại buồn.

Chân còn nợ vạn nẻo đường

Trầm luân chưa mỏi vẫn thường ngao du.

Mùa xuân nợ lá mùa thu

Mẹ còn nợ mãi lời ru suối ngàn.

Nợ nần trong cõi nhân gian

Trả vay hoài, chốn địa đàng lãng quên.

Nghìn thu trả nợ, ưu phiền..

Dã Tràng... quên nỗi bình yên thuở nào.

India- May 2012

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41869)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.