Vàng Võ (thơ)

03/05/201201:21(Xem: 15687)
Vàng Võ (thơ)

(Mến tặng tiểu muội NT)

vangvo-thichnutinhquangTa lặng ngó nàng thơ vồn vã bước

Lên đồi mây gối mộng ước sơn hà

Ngày hun hút hiu buồn đành khép lại

Nàng thơ xưa thoảng nắng gỡn chiều pha

Ta đứng mãi nàng hả hê phây phả

Mù khơi giăng ngày tháng ruỗi heo mòn

Đường trần ai trong một nước non xa

Nàng thơ đó trùng trùng mây bạc lướt

Không đứng nữa ta nhanh chân rượt bước

Vượt trùng dương nàng thơ cũ chợt quên

Bao mùa tím mây chiều dong xứ lạ

Đời phôi phai ký ức cũ muộn phiền

Rồi hôm nao sóng nước gợn tuổi tên

Xanh xao gió tạc qua miền hương dại

Khi bến nước trong veo lòng đá cuội

Nàng thơ kia bỗng ngấp ngó hình hài

Xưa ta đứng nàng rỡ ràng bước mãi

Để sương treo mùa trăng nước hững hờ

Giờ ta bước còn nàng thì đứng đó

Chơ vơ mây vàng võ tuổi xuân chờ

Đời xuôi ngược bước chân nhoài trăn trở

Thời gian ơi, giờ hãy thở cùng tôi…!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/07/2011(Xem: 14781)
Đầy vơi con nước kinh thành Mù sương vẽ mãi bức tranh cội nguồn Hoàng cung dõi ánh trăng sương...
07/07/2011(Xem: 66719)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
03/07/2011(Xem: 13535)
Đất ơi, ngươi xinh đẹp biết bao, và siêu phàm biết mấy! Hoàn hảo biết bao khi ngươi vâng lời ánh sáng...
03/07/2011(Xem: 17177)
Một ngày rồi ta, trả Hơi về Gió Một ngày rồi ta, trả Thân về Đất Một ngày rồi ta, trả từng hạt Nước Cho những dòng Sông.
03/07/2011(Xem: 14960)
Trăm năm mặc chuyện có, không; trên đầu chữ Phật trong lòng chữ tâm; Gương huyền chiếu giữa tòng lâm...
27/06/2011(Xem: 11763)
Mỗi năm cứ độ thu về, tiếng chuông buồn da diết, trên cành cây khô trụi lá, ve sầu rỉ rả giọng ai oán thê lương như đa mang, như chất chứa nỗi niềm trong cô tịch...
25/06/2011(Xem: 11216)
Ai đem nước đổ ra sông Để cho con nước bềnh bồng trôi đi Nước kia có tội tình gì Đừng buôn đừng bán đừng vì lợi danh
25/06/2011(Xem: 11548)
Xin ngắt một cành hoa Dâng lên công đức Mẹ Xin ngắt một cành hoa Dâng lên công đức Cha Nhớ thương cửa cửa nhà nhà