Tự Thán

03/05/201201:09(Xem: 15924)
Tự Thán

tuthan-thienhanhTa đi tìm bạn phương nào
Nhòa đôi tròng mắt, lao đao thân gầy
Xuôi về Đông lại lên Tây,
Hạc về cỏ nội, trăng rày qua non.

Bâng khuâng ngày cũ như còn
Xám màu lữ thứ, xanh non Xuân thì
Mang trên mình dấu tử thi
Trắng phau ngày trước, đen sì hôm sau,
Sợi tình tang buộc vào đâu
Mối xưa hờ hững, của nhau qua rồi.

Trăng tà, sao lặn _ đổi ngôi
Lá hoa cũng một dòng trôi suối nguồn,
Đá kia trầm mặc u buồn
Ta rơi cổ lệ cho cuồng loạn tâm
Có chăng ai vẫn lặng thầm
Dõi theo ngày tháng kẻ lầm lũi qua,
Tiếng lòng gợn chút hương hoa
Sao tình thâm vẫn nhạt nhòa phương nao?

Cảnh hoang sơ dựng chiến hào
Súng gươm _ câu chữ ai sao nỡ lòng!
Bạc đời, văn tự long đong
Quanh mình một mớ bòng bong vô cùng.

Đem vô vàn góp hư không
Trần ai lận đận cũng đồng quy nguyên
Sẽ qua một giấc thùy miên!
!!!!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41737)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.