Tự Thán

03/05/201201:09(Xem: 17307)
Tự Thán

tuthan-thienhanhTa đi tìm bạn phương nào
Nhòa đôi tròng mắt, lao đao thân gầy
Xuôi về Đông lại lên Tây,
Hạc về cỏ nội, trăng rày qua non.

Bâng khuâng ngày cũ như còn
Xám màu lữ thứ, xanh non Xuân thì
Mang trên mình dấu tử thi
Trắng phau ngày trước, đen sì hôm sau,
Sợi tình tang buộc vào đâu
Mối xưa hờ hững, của nhau qua rồi.

Trăng tà, sao lặn _ đổi ngôi
Lá hoa cũng một dòng trôi suối nguồn,
Đá kia trầm mặc u buồn
Ta rơi cổ lệ cho cuồng loạn tâm
Có chăng ai vẫn lặng thầm
Dõi theo ngày tháng kẻ lầm lũi qua,
Tiếng lòng gợn chút hương hoa
Sao tình thâm vẫn nhạt nhòa phương nao?

Cảnh hoang sơ dựng chiến hào
Súng gươm _ câu chữ ai sao nỡ lòng!
Bạc đời, văn tự long đong
Quanh mình một mớ bòng bong vô cùng.

Đem vô vàn góp hư không
Trần ai lận đận cũng đồng quy nguyên
Sẽ qua một giấc thùy miên!
!!!!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/10/2020(Xem: 11572)
Chợt thảng thốt nhận ra mình lạc lõng! Giữa biến động thế gian lắm nỗi bi ai Tuồng chính trị, đại dịch lại đến thiên tai, Chỉ phàm phu dân nghèo đang lãnh đủ?
16/10/2020(Xem: 11688)
Núi giận hờn rùng mình tạo nghiệp Nước cuốn theo đất sạt đá long Ùn về Sơn Thượng Huyền Không Dập vùi tịnh thất, tràn dòng hoa viên...
16/10/2020(Xem: 14667)
Con ngồi đây trong phút giây hiện tại, Giữa những hoang tàn đổ nát Dòng thời gian cũ vẫn còn đây Hình ảnh người xưa trong căn nhà ấy Hạnh phúc tràn đầy trong mái ấm tình thương
15/10/2020(Xem: 17179)
Xin gửi tặng độc giả xa gần hai bài thơ của nữ thi sĩ người Mỹ Louise Glück (1943-), vừa đoạt giải Nobel Văn chương, ngày thứ năm vừa qua, 08.10.20.
15/10/2020(Xem: 9429)
Hương ngàn thoảng ngát cả trời đông Vạn kiếp duyên vần đã thỏa mong Mở lối sông thiền yên tánh lặng Khơi dòng biển giác rạng tâm không
15/10/2020(Xem: 13037)
Miền Trung mưa gió tơi bời. Nước dâng ngập lối, cuốn trôi cửa nhà, Đập thủy điện, xả nước ra, Lũ chồng lên lũ, thật là hiểm nguy Xin hãy mở lòng từ bi, Chung tay góp sức, cứu nguy đồng bào.
14/10/2020(Xem: 11527)
Họa dập dồn, lũ dâng lụt lớn Tiếng kêu gào ai oán thê lương Xót xa dòng chảy vô thường Nhìn trông lưu thủy mà thương quê nghèo
13/10/2020(Xem: 17218)
Thương quá quê mình ! Mùa mưa lũ nhấn chìm bao tất cả Hỏi trời xanh ngất lịm nát cang trường Bờ yêu thương con thơ đang đợi mẹ Nước ngập tràn liếm cả mái tranh xiêu Thương hai em đường đời luôn tất bật Quang gánh bôn ba nước ngập vội quay về Có ai ngờ nước bốn bề như quỹ dữ Trắng xoá một vùng chìm khuất tấm thân em . Trong tuyệt vọng níu tay chồng gào thét. Buông em ra mình còn đứa con thơ Không em ơi ! Anh đây không thể nỡ
12/10/2020(Xem: 11507)
Tiếng hát Hà Thanh trong “Sám Hối“ Bao nhiêu tội lỗi cũng do Tâm! Chiêm nghiệm thắm thía lại thâm trầm... Liễu tri cuộc đời, nào có KHỔ!
12/10/2020(Xem: 10704)
Người xưa ở Nhật đi đêm Bà con qua lại thường đem đèn lồng Đèn dùng tre nứa làm khung Dán ngoài giấy bóng, gắn trong đèn cầy.