Ngày sống

03/05/201201:00(Xem: 14081)
Ngày sống

Những dấu buồn cất giữ đã bao năm

Nay nói hộ nhau nghe bằng biểu tượng

Đáy mắt mẹ, khoảng đắng cay còn đọng

Vỗ an hời con trẻ buổi nôi ru

Tôi nói em nghe về cuộc hận thù

Trong tâm khảm hằng lưu ngày giông bão

Bởi tại đâu vẫn quắt quay đen đục

Phải chăng tay rộng lượng nối chưa tròn?

Buồn không em khi sau những môi son

Là bình địa riêng em về tủi hổ

Ngày ngon ngọt đua tranh câu lời lỗ

Đêm thì thào tròn trịa giọt lòng đau

Thế hệ cha anh đi qua mấy dãi dầu

Đời tôi em tiếp nhồi câu than thở

Chỉ thế thôi sao, nhìn nhau bồi lỡ

Và khoát tay, định mệnh đã an bài?

Không em ơi, Định Mệnh, gã là ai

Mà đào tẩu, mà bao dung bấn loạn?

Nhìn cho rõ rằng lương tri lọc gạn

Nhận ra tên Định Mệnh ấy: Anh, Em

Rồi sống sao cho mắt mẹ khỏi buồn

Ngày sẽ ấm khi trao lời độ lượng

Nói nhau nghe những dấu buồn biểu tượng

Sẽ chắc lòng dù gian khổ còn vương

(Mỗi riêng ta tự đặt bước lên đường).

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41728)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.