Cuộc Đời Đức Phật

26/04/201215:24(Xem: 15994)
Cuộc Đời Đức Phật

Cuộc Đời Đức Phật

Ngày mùng tám vang lừng trên thế giới

Cả chúng sanh kỷ niệm đấng Cha hiền

Ngài là một đấng thiêng liêng

Con vua Tịnh Phạn tên Ngài Đạt Đa

Ca Tỳ La Vệ quê nhà

Sinh ngày mùng tám chính là tháng tư

Ngài là đáng bậc Bổn Sư

Chẳng ham phú quý không màng giàu sang

Nào là điện ngọc ngai vàng

Cung phi mỹ nữ và nàng Gia Du

Ngài cho như đám sương mù

Như mây ràng buộc cuộc đời của ta

Thà rằng lỗi đạo mẹ cha

Gieo nguồn con vợ quyết ra tìm đường

Ngài cho vạn vật vô thường

Hôm nay mắt thấy mai thời mất đi

Cõi đời mãi mãi sầu bi

Không sao thoát khỏi phạm vi luân hồi

Sanh già bệnh tử ai ôi

Công danh phú quí cũng qua một thời

Ngài phân tất cả ai ơi

Càng cao danh vọng càng giàu gian nan

Cho hay hoa nở rồi tàn

Pháo kia nổ lớn lại tan xác nhiều

Thế rồi Ngài quyết một điều

Thoát vòng tục lụy dắt dìu chúng sanh

Nửa đêm vắng vẻ cung thành

Ngài cùng Sa Nặc đồng hành xuất gia

Đến nơi dòng nước Nô Ma

Ngài liền cắt tóc để mà đi tu

Đêm khuya vắng vẻ mịt mù

Nhờ về tâu lại Gia Du, Phụ hoàng

Nói rằng con quyết một đàng

Tìm đường giải thoát cứu đời chúng sanh

Rồi Ngài lên núi một mình

Ra công tu luyện chịu đời gian nan

Biết bao nông nổi cơ hàn

Vùi thân sương gió một đàng mà tu

Hằng ngày ra sức công phu

Tham thiền nhập định góc cây bồ đề

Mai sau Ngài mới trở về

Để cùng hóa độ dắt dìu chúng sanh

Thị thành cho đến xóm làng

Vui lên đón lấy đạo vàng Thích Ca

Nghe theo lời dạy người cha

Cứu người ra khỏi đường tà sông mê

Chúng sanh thành kính quay về

Nương theo giáo pháp một bề tu thân

Ngài gieo khắp hết xa gần

Thế là Ngài thọ tuổi trần tám mươi

Chúng sanh hớn hở reo cười

Đón chào kính lạy người Cha hiền lành.

Bài này khuyết danh và có niên đại khoảng năm 1950

HT Thích Như Điển đã đọc cho Hạnh Tuệ chép lại để lưu truyền.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/09/2025(Xem: 3403)
Cụ Bà Tâm Thái (93 tuổi) khuyên người niệm Phật Siêng năng niệm Phật Di Đà Tránh xa tánh nết la cà thị phi Sẵn lòng hỷ xả từ bi Bao nhiêu phiền muộn sân si tan liền.
26/08/2025(Xem: 2591)
Tôi đây hạnh phúc nhất trần gian Ngén thai ba vị giữ sen vàng Lớn lên phát nguyện ly trần thế Hướng dẫn mọi người quy Lạc Bang Ngày ấy tôi đây đứt can trường Con đi muôn dặm đến ngàn phương Để cho mẹ phải muôn thương nhớ Quê nhà lòng mẹ cứ vấn vương
26/08/2025(Xem: 4773)
Tháng bảy thiêng liêng đã trở về Hồi chuông hiếu hạnh vọng sơn khê Hỡi ai lưu lạc mau dừng bước Cùng thắp nghĩa ân giữa cuộc đời! Hồng ân Tam bảo sáng soi đường Cha mẹ thâm ân chốn tựa nương Sư trưởng ân sâu truyền đạo lý Ân dày đất nước giữ biên cương.
26/08/2025(Xem: 3190)
Bảy lăm là năm tôi lên tám, Cách mạng về, ba mạ khổ đau, Bởi vì của cải còn đâu, Làm ăn không thể, nuốt sầu lệ rơi !
24/08/2025(Xem: 3665)
Thật là sự mất mát lớn khi … những tài nhân kiệt xuất ra đi với ảnh hưởng lớn Nhưng niềm an ủi là …sẽ luôn có những người tài giỏi mới, xuất hiện để kế thừa Và phát triển những giá trị để lại …xưa Chớ quá tiếc nuối vì theo quy luật tự nhiên, “sinh , lão , bịnh , tử” là điều tất yếu!
22/08/2025(Xem: 5103)
Lại cảm thu vàng khó nỗi vơi Niềm xao cảnh vắng mãi nom Người Ân tình chữa đáp sao mà gởi Hiếu đạo trông chờ rõ chẳng rơi Nẻo cũ nghiêm đường qua vạn lối Nhà xưa kỷ niệm nhắc bao thời Ru từng quãng nhỏ nghe lòng rối Nhận cả… Tim nầy sống nghĩa thôi.
21/08/2025(Xem: 3309)
Viết tặng vần thơ đến Bác Thành (*) Tinh nghề đức trải nét tinh anh Bệnh nhân thảy thảy đều yêu quí Nghiệp vững đời vui chúc tốt lành…
19/08/2025(Xem: 3183)
Để được gọi là “ Đại nhân” phải thế nào cho xứng Trong xã hội phong kiến "Đại nhân “là những người có chức vụ cao Ngày nay, dùng trong các ngữ cảnh khác nhau, Nhưng thường mang tính chất thể hiện sự tôn trọng,!
19/08/2025(Xem: 3584)
"Ở đời vui đạo hãy tùy duyên Hễ đói thì ăn mệt ngủ liền Trong nhà sẵn báu thôi tìm kiếm Đối cảnh vô tâm chớ hỏi Thiền.
19/08/2025(Xem: 3803)
Hôm nay con vào đọc, "Lại một mùa an cư Vắng bóng Ôn Như Huệ" Lòng cảm động làm sao, Với tình người xuất gia Dành cho bậc Tôn Sư Lời văn sao nhẹ nhàng Chứa đựng bao tình thương Thầy đã đếm từng ngày Ba mùa thu lá rụng, Đông đến rồi Xuân qua