Cuộc Đời Đức Phật

26/04/201215:24(Xem: 16217)
Cuộc Đời Đức Phật

Cuộc Đời Đức Phật

Ngày mùng tám vang lừng trên thế giới

Cả chúng sanh kỷ niệm đấng Cha hiền

Ngài là một đấng thiêng liêng

Con vua Tịnh Phạn tên Ngài Đạt Đa

Ca Tỳ La Vệ quê nhà

Sinh ngày mùng tám chính là tháng tư

Ngài là đáng bậc Bổn Sư

Chẳng ham phú quý không màng giàu sang

Nào là điện ngọc ngai vàng

Cung phi mỹ nữ và nàng Gia Du

Ngài cho như đám sương mù

Như mây ràng buộc cuộc đời của ta

Thà rằng lỗi đạo mẹ cha

Gieo nguồn con vợ quyết ra tìm đường

Ngài cho vạn vật vô thường

Hôm nay mắt thấy mai thời mất đi

Cõi đời mãi mãi sầu bi

Không sao thoát khỏi phạm vi luân hồi

Sanh già bệnh tử ai ôi

Công danh phú quí cũng qua một thời

Ngài phân tất cả ai ơi

Càng cao danh vọng càng giàu gian nan

Cho hay hoa nở rồi tàn

Pháo kia nổ lớn lại tan xác nhiều

Thế rồi Ngài quyết một điều

Thoát vòng tục lụy dắt dìu chúng sanh

Nửa đêm vắng vẻ cung thành

Ngài cùng Sa Nặc đồng hành xuất gia

Đến nơi dòng nước Nô Ma

Ngài liền cắt tóc để mà đi tu

Đêm khuya vắng vẻ mịt mù

Nhờ về tâu lại Gia Du, Phụ hoàng

Nói rằng con quyết một đàng

Tìm đường giải thoát cứu đời chúng sanh

Rồi Ngài lên núi một mình

Ra công tu luyện chịu đời gian nan

Biết bao nông nổi cơ hàn

Vùi thân sương gió một đàng mà tu

Hằng ngày ra sức công phu

Tham thiền nhập định góc cây bồ đề

Mai sau Ngài mới trở về

Để cùng hóa độ dắt dìu chúng sanh

Thị thành cho đến xóm làng

Vui lên đón lấy đạo vàng Thích Ca

Nghe theo lời dạy người cha

Cứu người ra khỏi đường tà sông mê

Chúng sanh thành kính quay về

Nương theo giáo pháp một bề tu thân

Ngài gieo khắp hết xa gần

Thế là Ngài thọ tuổi trần tám mươi

Chúng sanh hớn hở reo cười

Đón chào kính lạy người Cha hiền lành.

Bài này khuyết danh và có niên đại khoảng năm 1950

HT Thích Như Điển đã đọc cho Hạnh Tuệ chép lại để lưu truyền.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/09/2014(Xem: 14021)
Đừng trách đừng buồn đừng thở than Đừng hờn đừng giận đừng ngỡ ngàng Nhẹ nhàng chấp nhận điều ngang trái Oán hận làm chi chuyện bẽ bàng
21/09/2014(Xem: 15760)
Cõi tạm ta bà, cõi nghiệt oan, Can chi sân hận đến hơi tàn. Một nhành dương liễu xua ba nghiệp, Bốn tiếng hồng danh (*) độ sáu đàng. Ma đạo lộng hành thời mạt pháp,
21/09/2014(Xem: 19956)
Không vui, không buồn Một thời Thế Tôn ở Sàketa, rừng Anjana, tại vườn Nai. Rồi thiên tử Kakudha, sau khi đêm đã gần mãn, với nhan sắc thù thắng chói sáng toàn khu rừng Anjana, đi đến đảnh lễ, bạch Thế Tôn: Thưa Sa môn, Ngài có hoan hỷ không? Ta được cái gì, này Hiền giả, mà Ta hoan hỷ? Nếu vậy, thưa Sa môn, có phải Ngài sầu muộn? Ta mòn mỏi cái gì, này Hiền giả, mà Ta sầu muộn? Vậy thời thưa Sa-môn, Ngài không hoan hỷ và không sầu muộn? Thật như vậy, này Hiền giả.
18/09/2014(Xem: 13549)
Pháp quốc mười năm vắng bóng Thầy Tử tôn đại chúng vọng trời Tây Linh tại ngã, bất linh tại ngã Sơn cao quán tưởng Thầy còn đây !
18/09/2014(Xem: 14297)
Quán đây là tánh lắng nghe, Thế gian bể khổ mà se cỏi lòng. Âm thanh vang dội trên không, Bồ Đề kiên cố ngóng trông cứu đời. Tát tha kéo khỏi rối bời, Cứu người đau khổ mau rời cõi mê.
18/09/2014(Xem: 17685)
Ao chùa dưới ánh bình minh, Muôn hoa đua nở cảnh tình mến thương. Cánh sen còn đọng giọt sương, Cánh này đầy hạt bóng gương đón mời,
15/09/2014(Xem: 18099)
Mở cửa ra vào chẳng mọc mời Cớ sao Muỗi tự tiện vào chơi Vo ve âm điệu nghe khó chịu Dán sát bên tai úp mở lời
15/09/2014(Xem: 15858)
Một bài thơ tặng Ngoại tôi, Viết sao cho đủ những lời yêu thương, Ngoại thường nhắc đến quê hương, Bên đàn cháu nhỏ say hương cổ trầu.
13/09/2014(Xem: 18801)
Lang thang sáu nẻo luân trầm Cỏ cây thấy cũng lặng thầm xót thương Niềm vui chưa trọn đã buồn Nụ cười chưa tắt, lệ tuôn ướt đời. Nắng, mưa.. tóc đã bạc rồi Vẫn chênh vênh, vẫn chơi vơi dạ sầu. Đâu nhìn ra thuở ban đầu Đâu tìm ra mối chỉ nào vướng chân.
13/09/2014(Xem: 14358)
Thế gian này có quá nhiều chuyện phiền não, vì vậy, rất nhiều người đi gặp Phật Tổ cùng hỏi về một vấn đề: “Con nên làm thế nào, mới không còn những điều phiền muộn?” Phật Tổ cho đáp án đều như nhau: “Chỉ cần buông tay, con sẽ thôi không phiền não nữa.” Có một người thanh niên, cho rằng mình thông minh tỏ ý không phục, bèn đi gặp Phật Tổ và hỏi: