Ta yêu Non Nước Quê Mình

23/02/201215:52(Xem: 17166)
Ta yêu Non Nước Quê Mình
image

Ta yêu non nước quê mình
Sông dài biển rộng in hình sơn khê
Người sau kẻ trước đề huề
Truyền trao nối tiếp ước thề có nhau
Giang sơn cẩm tú đẹp màu
Ươm mơ tình tự con tàu quê hương
Ta yêu thôn giã ruộng vườn
Đồng thơm lúa chín bên nương nắng chiều
Nhà tranh quyện khói mến yêu
Hồng êm bếp lửa mỹ miều tình quê
Đi đâu cũng nhớ nhung về
Phong sương tuế nguyệt không hề nhạt phai
Ta yêu biển rộng sông dài
Tình non nghĩa nước phương đài đơm bông
Kết tinh dòng giống Lạc Hồng
Rồng Tiên mở hội theo dòng thời gian
Băng qua lịch sử năm ngàn
Năm ngàn năm nữa không màng gió sương
Ta yêu Châu thị Phố phường
Đường đi nối những con đường quê hương
Việt Nam hai chữ mếnthương
Dấu son điểm ngọc vương vương nặng tình
Ta yêu non nước quê mình
Miên man như bóng với hình ta yêu.
Tháng 02 – 2012
TNTMặc Giang


Ý kiến độc giả:


Cảm tác 24 chữ đầu về Ts Mặc Giang


NHÀ tranh vách lá quê mình

THƠ văn in bóng in hình núi sông
MẶC nhiên con nước suôi dòng
GIANG sơn anh gánh em gồng có nhau
VỚI lời thề ước năm nao
BÀI ra tình tự con tàu quê hương
THƠ vào thôn giã ruộng vườn
TA yêu màu lúa tỏa hương ngút ngàn
YÊU người yêu cảnh khung vàng
NON xanh nước biết bàn hoàng nhớ thương
NƯỚC Việt Nam Việt phi thường
QUÊ cha đất tổ đừng nhường cho ai
MÌNH nên tô đấp triển khai
THẬT lòng thương nước tương lai Lạc Hồng
TUYỆT tác thơ việt thật lòng
TRẦN triều ngưỡng cửa thiền tông thiên tài
KẾT tinh hạt ngọc Như lai
TINH nguyên tình nghĩa thương hoài nghìn năm
MỘT hôm trước tác tự tâm
THI đề mộc mạc âm thầm thế thôi
NHÂN tài nước Việt quê tôi
THỜI nay ít thấy trong nôi văn hiền
HIỆN thân thi sỉ thơ thiền
ĐẠI nhân thanh thản qua miền Quê Hương

T. Minh Đức

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/06/2015(Xem: 13320)
Trên đồi máu lõa lồ trăng úa chết Bóng hồn tôi xiêu đổ giữa trời mây Sương khói vỡ uông uông chuông tử biệt Biển thiên thu lảo đảo con táu say!
20/06/2015(Xem: 17830)
Hình Đồng nhập Phật đạo Nối gót chư Tổ Sư Đại thừa kinh tham cứu Nhập thất ngộ Chân Như.
18/06/2015(Xem: 13131)
Lang thang mây ghé đỉnh non Hỏi thăm Đá cỗi đã mòn bao nhiêu Cô đơn mưa nắng sớm chiều Khi nào chán ngán thì theo Mây cùng. Đá cười cây cỏ nghiêng rung Trôi lăn vô định thì đừng lang thang Mưa thơm, gió mát, nắng vàng An nhiên chóp núi, hiên ngang lưng trời Không mỏi mệt, khỏi nghỉ ngơi Hằng ngày vẫn vậy không dời không nghiêng Đi chi cho rước khổ phiền Ngàn năm một cõi thiên nhiên an lành.
18/06/2015(Xem: 13985)
A Nan Đà, ta biết, Là một trong mười người Được gọi đại đệ tử Khi Đức Phật sinh thời. Ông xuất thân quí tộc Con vua A Mi Đà, Tức ông là cháu ruột Của Đức Phật Thích Ca. Khi Ngài về La Vệ, Ông vừa tròn hai mươi
15/06/2015(Xem: 13951)
Bố luôn luôn là một người Dễ thương, tử tế đồng thời giỏi thay Bố thường đoán biết ra ngay Trong đầu ta nghĩ loay hoay những gì. Bố là người biết lắng nghe Đôi khi góp ý rất chi tận tình Và luôn bảo vệ cho mình. Bố là người bạn chân thành nhất thôi. Khi ta thắng lợi trong đời Bố thường kiêu hãnh thốt lời ngợi ca Khi ta thất bại xót xa Bố thường kiên nhẫn giúp ta tới cùng Không hề có lúc nản lòng.
15/06/2015(Xem: 13694)
Con yêu Cha rất nồng nàn Yêu vì những thứ Cha làm con vui. Khi con cảm thấy buồn đời Cha làm con nở nụ cười được ngay. Khi con làm kẹt nút dây Cha luôn gỡ nút, khéo tay vô cùng.
13/06/2015(Xem: 15270)
Có nhân thì có quả. Đó là luật của Trời. Cũng là luật của Phật, Ứng nghiệm với mọi người Một lần, khi giảng pháp, Với tôn giả, sư thầy, Phật Thích Ca đã kể Một câu chuyện thế này. Có một con bò nọ, Nhân khi vắng người chăn, Đã xuống ăn ruộng lúa Của một người nông dân.
13/06/2015(Xem: 19163)
Đầu tiên học “nhận lỗi mình” Chúng sinh thường chẳng có thành thật đâu Cho rằng mình đúng trước sau Lỗi lầm nếu có đổ mau cho người Khi ta chối lỗi, than ôi! Chính là lỗi lớn nhất đời của ta!
13/06/2015(Xem: 15169)
Một người hỏi Đức Phật: “Bạch Như Lai từ bi, Tôi muốn có hạnh phúc. Vậy thì phải làm gì?” Đức Phật đáp: “Trước hết Anh phải bỏ chữ “Tôi”. Tiếp đến bỏ chữ “Muốn”. Chỉ hai chữ đó thôi. Vì “Tôi” là ích kỷ. “Muốn” là mong, là tham. Bỏ nó, anh hạnh phúc, Trong ý nghĩ, việc làm.”
05/06/2015(Xem: 14543)
Thiền sư Vô Căn trong một lần nhập định 3 ngày, thần thức của ông xuất khỏi thân thể. Các đệ tử của ông tưởng lầm ông đã tịch diệt nên mang nhục thân ông đi hỏa táng. Sau 3 ngày thần thức của ông trở về nhưng không tìm được nhục thân. Tìm không được nhục thân nên thần thức thiền sư Vô Căn quanh quẩn nơi căn phòng ông ở, liên tiếp than thở tìm kiếm nhục thân của ông nhiều ngày đêm thống thiết: Tôi ơi, Tôi ở đâu?… Tôi ơi, Tôi ở đâu?… Điều này làm cho các đệ tử của ông rất ư kinh sợ. Một người bạn của thiền sư Vô Căn tên thiền sư Diệu Không nghe tin liền đến ngay thiền viện bảo các đệ tử của thiền sư Vô Căn là đêm đó thiền sư sẽ nghĩ lại trong phòng của thiền sư Vô Căn rồi bảo các đệ tử hãy mang cho ông một thau nước, một bồn lửa, một bồn bùn đất.Đêm đến, thiền sư thiền sư Vô Căn lại nghe tiếng than thống thiết của thần thức thiền sư Vô Căn: