Lem Dòng Mực

22/01/201217:55(Xem: 12723)
Lem Dòng Mực
LEM DÒNG MỰC
Thơ song ngữ của Phan Tấn Hải

Lem Dòng Mực

này cô, cô ni nhỏ
xin giữ thật vắng lặng
từng bước cô đi
thật dịu dàng
hãy lắng nghe từng góc chùa
tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa
kể lại một thời Đức Phật đã ngồi vắng lặng


này cô, cô ni nhỏ
xin giữ thật vắng lặng
khi đọc những trang kinh
hãy thấy chữ tôi đã vàng trên giấy
hãy nghe làn gió còn hát trong các dòng mực
một thời tôi ngồi chép
lời của Đức Thế Tôn
từ những ngàn năm trước


này cô, cô ni nhỏ
xin giữ thật vắng lặng
thật vắng lặng

xin đừng cười
nào ai còn nhớ
tiếng cười cô ni đã làm hồn tôi vỡ
và lem mực những dòng thơ tôi.




Mã hóa tên em vào thơ

anh ghi xuống giấy
những lời từ tháng ngày
như đã quên
thấy lại giữa những
chữ ẩn mật
khuôn mặt em mơ hồ hiện lên
buốt giá hồn anh nửa đêm


anh đưa vào thơ
những dấu chân tuyết
em một thời thật xa để lại
hơi lạnh còn nghiêng trên nét mực

anh run rẩy đọc
nhìn thấy em bước
giữa những chữ trên giấy


anh ghi lại vào chữ
những trí nhớ
từ một thời xa thật xa
nghe giữa những sợi khói mờ nhạt
vọng lời em rất buồn
có phải chúng ta đã vụng về mất nhau


em sẽ đọc thấy
mùi hương ẩn trong chữ của anh
mùi hương từ trời
một thời em đã
mang vào đời anh
một ngày mưa tuyết


ngày chúng ta tựa vào nhau
đỡ cho nhau từng bước chân
nhiều lần chúng ta trượt

qua những hè phố đóng băng
nơi tiếng em cười rơi xuống
và rồi bay lên
thành hoa tuyết khắp trời
và từ đó
phủ mát tháng ngày của anh


rồi sẽ có một ngày em đọc
và thấy giữa dòng thơ
anh chép đêm nay
và sẽ nhận ra giữa những câu
quá nhiều những chữ không còn vần điệu

là những ngày còn lại của đời anh
là những ngày và đêm
đã bị xô lệch và mã hóa bằng tên em


nơi một thời thật xưa
nơi đó
em đã bước vào hồn anh
và rồi bỏ đi
để lại những lối trận đồ.




Mời em cùng anh ra biển

mời em cùng anh ra biển
hãy bước vội
và bước thật vội
để dịu dàng đặt chân lên cát
để nhúng những ngón chân
vào sóng nước
và để thấy mình
trở thành như một với cả bầu trời


mời em cùng anh ra biển
trước khi những sợi tóc
trở màu xám
trước khi những
tháng ngày
nhạt hồng trên má,
và trước khi tình yêu của anh làm
son nhạt trên môi em



mời em cùng anh ra biển
hãy bước vội và thật vội
trước khi ngày và đêm
trở thành các nếp nhăn
trên mặt, trên tay
và khi chúng ta còn bên nhau



mời em cùng anh ra biển
hãy ngồi xuống,
hãy lắng nghe
và hãy nhìn thấy
lời anh đọc thơ
với từng chữ bay lên để thành hoa khắp trời



mời em cùng anh ra biển
để thấy chúng ta là bọt sóng
một thời hiện ra
và rồi sẽ biến mất
một thời tới bên nhau
yêu nhau
và rồi sẽ lìa xa

tất cả rồi sẽ trở về
lặng lẽ
vô cùng



mời em cùng anh ra biển
hãy giữ lòng mình
trôi chảy như sóng nước
không nơi nào để tới
và rồi trở về lòng biển rộng

nơi đón nhận mọi thứ trong đời
với lòng không phiền muộn
và vẫn giữ lòng
lặng lẽ
muôn nghìn năm


mời em cùng anh ra biển
để tập thấy chúng ta
là bờ cát trắng
nơi đón nhận mọi bước chân

đón nhận mọi thứ trong đời
với lòng không phiền muộn
và vẫn giữ lòng
lặng lẽ
muôn nghìn năm


mời em cùng anh ra biển
nơi những trận bão vùi dập
nơi em sẽ trở thành
một ngọn gió
và dìu những cánh chim hải âu vào bờ
đưa những cánh buồm ngư dân tránh bão



hãy bước đi với anh
dịu dàng như ngọn gió
để đón nhận mọi chuyện
với lòng không phiền muộn
để nơi lòng chúng ta
lặng lẽ
không nơi chỗ trụ
và là bạn của muôn pháp



mời em cùng anh ra biển
nơi chúng ta trở thành bầu trời
nơi chúng ta
đón nhận
cả nắng và mưa
cả ngày và đêm
với lòng không phiền muộn
nơi lòng chúng ta
lặng lẽ, không nơi chỗ trụ
và là bạn của muôn pháp

với lòng không phiền muộn
và là bạn của muôn pháp.


HẾT
Blurring the ink lines

you, the young nun
please keep really silent
on every step you walk
gently please
just listen to every corner of the temple
where the wind from the ancient meditation forest whispers
and recites the way of Buddha sitting soundlessly


you, the young nun
please keep really silent
while reading the ancient sutras
just see on paper my words that have turned yellow
just hear the breezes still sing within the ink lines
once, in a long past age I wrote down
words of Buddha
thousands of years ago


you, the young nun
please keep really silent
really silent

please don’t laugh
who would remember
a laugh from a nun that broke my heart
and blurred the ink lines from my poems.




Encrypting your name with verse

I put onto paper
words from days and months
that have almost vanished
and see again among the
secret words
your face stealthily appearing
chilling my soul every night


I put into poem
the footprints you left in snow
from days so far away
with cold wind shivering my ink lines

shaking I read
and see you walk
among words on paper


I put into words
the memories
from days so far away
and hearing amid the fading strands of smoke
your sorrowful voices
how did we lose each other so clumsily


you will notice
the fragrance hidden in my words
the fragrance from heaven
that you once
brought into my life
in a day of snowfall


the day we leaned on each other
to help passing for every step
and many times we slid and fell

along the icy sidewalks
where your laughs fell onto
and then soared back to sky
transforming into snowflakes
and since then on
cooling my days and months


you will someday read
and see beneath the poetic lines
that I write down tonight
and will notice among the clauses
so many words without rhymes

those are my remaining days in life
those are days and nights
being tilted and encrypted with your name


once upon a time
at that place
you stepped into my soul
and then left
leaving a maze of paths.




Come along with me to the ocean

come along with me to the ocean
walk fast
and walk faster, please
to gently put your feet on the sand
to dip your toes
into the water
and to feel like becoming one with the sky



come along with me to the ocean
before the hair
turns gray
before
months and days
fade the blush on your cheeks
and before my love
blurs your lipstick



come along with me to the ocean
walk fast and walk faster
before days and nights
become the wrinkles
on face and hands
and while we still have each other



come along with me to the ocean
please sit down
please listen to
and please watch
my voice reciting poetry
with every word soaring to become flowers in sky



come along with me to the ocean
and see that we are just bubbles
once appearing
and then someday vanishing
once coming together
loving each other
and then leaving away

everything then will return
to the peaceful
eternity



come along with me to the ocean
and keep your mind
flowing like the waves
that have nowhere to come to
and then become one with the ocean

that receives all things in life
without regrets
and that always keeps the heart
peaceful
for thousands and thousands of years


come along with me to the ocean
and learn to see us
as the white sand beach
where receives all footprints

receives all things in life
without regrets
and still keeps the heart
peaceful
for thousand and thousands of years


come along with me to the ocean
where the storms rage high
where you will become
a breeze
and steer the seagulls to a sanctuary
and lead the fishing boats to a harbor



just walk along with me
gently like a breeze
to receive all things
without regrets
to keep your heart
peaceful
that has nowhere to cling to
and becomes friends with all things



come along with me to the ocean
where we become the sky
where we
receive
all sunshine and rain
all days and nights
without regrets
where our hearts
stay peaceful and have nowhere to cling to
and become friends with all things

without regrets
and become friends with all things.


THE END

Source: thuvienhoasen
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2134)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 2029)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1695)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1667)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2161)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1645)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1389)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1583)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1905)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2480)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!