Chùa Hương (thơ)

18/07/201108:17(Xem: 13354)
Chùa Hương (thơ)
chuahuonglehoi_1
Chùa Hương

* Thiên ký sự của một cô bé ngày xưa.


Hôm nay đi Chùa Hương,

Hoa cỏ mờ hơi sương.
Cùng thầy me em dậy,
Em vấn đầu soi gương.

Khăn nhỏ, đuôi gà cao,

Em đeo giải yếm đào;
Quần lĩnh, áo the mới,
Tay cầm nón quai thao.

Me cười: "Thầy nó trông!

Chân đi đôi giép cong,
Con tôi xinh xinh quá!
Bao giờ cô lấy chồng?"

Em tuy mới mười lăm

Mà đã lắm người thăm,
Nhờ mối mai đưa tiếng,
Khen tươi như trăng rằm.

Nhưng em chưa lấy ai,

Vì thầy bảo người mai
Rằng em còn bé lắm!
(Ý đợi người tài trai).

Em đi cùng với me.

Me em ngồi cáng tre,
Thầy theo sau cưỡi ngựa,
Thắt lưng dài đỏ hoe.

Thầy me ra đi đò,

Thuyền mấp mênh bên bờ.
Em nhìn sông nước chẩy
Đưa cánh buồm lô nhô.

Mơ xa lại nghĩ gần,

Đời mấy kẻ tri âm?
Thuyền nan vừa lẹ bước,
Em thấy một văn nhân.

Người đâu thanh lạ thường!

Tướng mạo trông phi thường.
Lưng cao dài, trán rộng.
Hỏi ai nhìn không thương?

Chàng ngồi bên me em,

Me hỏi chuyện làm quen:
"Thưa thầy đi chùa ạ?
Thuyền đông, trời ôi, chen!"

Chàng thưa: "Vâng thuyền đông!"

Rồi ngắm trời mênh mông,
Xa xa mờ núi biếc,
Phơn phớt áng mây hồng.

Dòng sông nước đục lờ.

Ngâm nga chàng đọc thơ.
Thầy khen: "Hay! Hay quá!"
Em nghe rồi ngẩn ngơ.

Thuyền đi. Bến Đục qua.

Mỗi lúc gặp người ra,
Thẹn thùng em không nói:
"Nam vô AĐi Đà!"

Réo rắt suối đưa quanh.

Ven bờ, ngọn núi xanh,
Nhịp cầu xa nho nhỏ.
Cảnh đẹp gần như tranh.

Sau núi Oản, Gà, Xôi,

Bao nhiêu con khỉ ngồi.
Tới núi con Voi phục,
Có đủ cả đầu đuôi.

Chùa lấp sau rừng cây.

(Thuyền ta đi một ngày)
Lên cửa chùa em thấy
Hơn một trăm ăn mày.

Em đi, chàng theo sau.

Em không dám đi mau,
Ngại chàng chê hấp tấp,
Số gian nan không giầu.

Thầy me đến điện thờ,

Trầm hương khói tỏa mờ.
Hương như là sao lạc,
Lớp sóng người lô nhô.

Chen vào thật lắm công.

Thầy me em lễ xong,
Quay về nhà ngang bảo:
"Mai mới vào chùa trong."

Chàng hai má đỏ hồng

Kêu với thằng tiểu đồng
Mang túi thơ bầu rượu:
"Mai ta vào chùa trong!"

Đêm hôm ấy em mừng.

Mùi trầm hương bay lừng.
Em nằm nghe tiếng mõ,
Rồi chim kêu trong rừng.

Em mơ, em yêu đời!

Mơ nhiều... Viết thế thôi!
Kẻo ai mà xem thấy,
Nhìn em đến nực cười!

Em chưa tỉnh giấc nồng,

Mây núi đã pha hồng.
Thầy me em sắp sửa
Vàng hương vào chùa trong.

Đường mây đá cheo veo,

Hoa đỏ, tím, vàng leo.
Vì thương me quá mệt,
Săn sóc chàng đi theo.

Me bảo: "Đường còn lâu,

Cứ vừa đi ta cầu
Quan-Thế-Âm bồ-tát
Là tha hồ đi mau!"

Em ư? Em không cầu,

Đường vẫn thấy đi mau.
Chàng cũng cho như thế.
(Ra ta hợp tâm đầu).

Khi qua chùa Giải-oan,

Trông thấy bức tường ngang,
Chàng đưa tay lẹ bút
Thảo bài thơ liên hoàn.

Tấm tắc thầy khen: "Hay!

Chữ đẹp như rồng bay."
(Bài thơ này em nhớ,
Nên chả chép vào đây).

Ô! Chùa trong đây rồi!

Động thắm bóng xanh ngời.
Gấm thêu trần thạch nhũ,
Ngọc nhuốm hương trầm rơi.

Me vui mừng hả hê:

"Tặc! Con đường mà ghê!"
Thầy kêu: "Mau lên nhé!
Chiều hôm nay ta về."

Em nghe bỗng rụng rời

Nhìn ai luống nghẹn lời!
Giờ vui đời có vậy,
Thoảng ngày vui qua rồi!

Làn gió thổi hây hây,

Em nghe tà áo bay,
Em tìm hơi chàng thở.
Chàng ôi, chàng có hay?

Đường đây kia lên trời,

Ta bước tựa vai cười.
Yêu nhau, yêu nhau mãi!
Đi, ta đi, chàng ôi!

Ngun ngút khói hương vàng

Say trong giấc mơ màng,
Em cầu xin Trời, Phật
Sao cho em lấy chàng.

[ 6-1934]

Nguyễn Nhược Pháp (1914-1938)

Thi sĩ sinh ngày thứ bảy, 12 tháng 12 năm 1914 (nhằm ngày 25-10 năm Giáp Dần) tại Hà Nội. Là con trai thứ của văn hào Nguyễn Văn Vĩnh và là em của nhà thơ Nguyễn Giang. Ông theo học trường trung học Albert Sarraut. Sau khi đậu tú tài ông học luật trong một thời gian cùng với thi sĩ Phạm Huy Thông. Vào 7 giờ sáng ngày 19-11-1938 (nhằm ngày 28-9 năm Nhâm Dần) ông qua đời tại bệnh viện ở Hà Nội vì bệnh thương hàn, hưởng thọ 24 tuổi.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/08/2017(Xem: 14351)
Tìm về sắc tứ cổ xưa Sáng ngày sinh nhật lên Chùa thảnh thơi Kim Sơn Tự trên đỉnh đồi Già lam thanh tịnh giữa đời nhiễu nhương Cỏ hoa đua sắc bên đường Bóng xanh rợp mát, hồ gương nước lành Quán Âm hiển hiện oai linh
22/08/2017(Xem: 11323)
Tháng bảy lại về nhớ Mạ thương, Ân sâu trời bể ánh vầng dương. Gia nương hưng thịnh ngầm khoe ngọc, Dòng tộc phồn vinh lặng tỏa hương. Xán lạn tương lai qua vạn nẻo, Tươi xanh thế hệ đến muôn phương. Trọn đời gian khổ luôn bồi đắp, Giúp đỡ cháu con suốt dặm đường.
21/08/2017(Xem: 16048)
Vào thôn xóm trọ một mùa Qua xuân tới hạ ghé chùa chiền hoa Cô nương mắt ngọc răng ngà Nhìn bồ tát gọi rằng là: dạ thưa - Dạ thưa phố huế bây giờ Vẫn còn núi ngự bên bờ sông hương
21/08/2017(Xem: 11572)
Con tin Phật pháp nhiệm mầu Gặt gieo ngàn trước ngàn sau luân hồi Cánh chuồn bể khổ chơi vơi Chữ Ân chữ Hiếu vào đời đa đoan... Quỳ nơi phạm vũ huy hoàng Thành tâm sám hối muôn ngàn nghiệp gieo
21/08/2017(Xem: 11093)
Người mắng ta ta liền nhớ lại Những lời vàng Đức Phật dạy ghi Ta không ham gây chiến làm gì Cho thêm nặng khổ sầu thêm lớn
17/08/2017(Xem: 15657)
Người ngồi đó nhìn dòng đời biến chuyển Qua bốn mùa thay đổi bởi thời gian Đẹp tự nhiên như gió cuốn mây ngàn Tâm thanh thoát giữa hành trình cô độc .
17/08/2017(Xem: 12269)
Hình hài từng phút già nua Nửa đời sương gió măng xưa héo vàng Mới tinh toanh đã cũ càng Mịn màng trắng trẻo đã sần sùi khô Giỡn đùa đen nhánh, bạc phơ Tóc rơi qua gió lững lờ chờ bay
15/08/2017(Xem: 10415)
Thuở xưa có một thanh niên - Rất là hiếu thảo khắp miền biết danh - Là con một, đã trưởng thành - Nhưng chưa chịu lập gia đình với ai
15/08/2017(Xem: 11029)
Một trong tôn giáo cổ xưa - Có thầy tu nọ rất ưa tế thần - Tuy ông nổi tiếng xa gần - Nhưng mà mê muội tâm thần nhiều thay.
14/08/2017(Xem: 18463)
Công ơn dưỡng dục sanh thành Cả đời cha mẹ luôn dành cho con Tháng ngày sinh kế lo toan Không màng khổ cực mong con nên người .