Hùng Tuyên Son Sắt

25/06/201114:46(Xem: 11428)
Hùng Tuyên Son Sắt

ban_do_viet_nam2 

Ai đem nước đổ ra sông

Để cho con nước bềnh bồng trôi đi

Nước kia có tội tình gì

Đừng buôn đừng bán đừng vì lợi danh

Nước kia vốn đã tròng trành

Xâm thực đen đỏ tơ mành tóc tang

Gieo bao thống nỗi lầm than

Tai ương nghiệt ngã vô vàn đắng cay

Da vàng máu đỏ khổ thay

Dân tộc chịu đựng đọa đày thê lương

Chết đồng chết ruộng chết nương

Chết làng chết phố chết phường tiêu ma

Ai đem nước đổ trầm kha

Để cho quốc quốc gia gia nghẹn lòng

Tự tình không nắng sao hong

Máu đen tim lạnh tê hồn thế sao

Có nghe Sông Núi kêu gào

Có nghe Non Nước tuôn trào hờn căm

Ông Cha quét sạch ngoại xâm

Sao nay con cháu sài lang cáo chồn ?

Ông Cha sừng sững Tiên Rồng

Sao nay con cháu lộn dòng vong nô ?

Nếu không, vạn tiếng tung hô

Muôn tim gìn giữ cơ đồ Việt Nam

Nếu không, quét sạch gian tham

Tô son gấm vóc giang san nước này

Một bàn tay, triệu bàn tay

Một con tim, triệu trái tim nối liền

Noi gương sông núi hồn thiêng

Bắc Nam Trung, vững Ba Miền keo sơn

Một sắt son, triệu sắt son

Một tấm lòng, triệu tấm lòng hùng vang

Noi gương Văn Hiến năm ngàn

Cổ kim như một huy hoàng Việt Nam.

Tháng 6 – 2011

TNTMặc Giang
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/08/2024(Xem: 14163)
Đạo Phật giáo là nơi cứu khổ Độ chúng-sanh không bỏ một ai Lòng thương yêu khắp nhân-loài Không hề muốn thấy một ai khổ trần Đường chơn-chánh trên hơn tất cả Nẻo nhiệm-mầu chẳng có chi bì Muốn người rõ tánh từ-bi Cho nên Phật bảo con đi khuyên đời
24/08/2024(Xem: 5888)
Chính bản thân bạn, sáng tạo bước đầu của sự thay đổi Bằng sự nỗ lực, dũng cảm, phấn đấu, kiên trì Tự tiến dần trên con đường cứu thoát diệu kỳ Nghiệp ai người đó lãnh, không ai có thể giải giùm được!
23/08/2024(Xem: 9346)
Núi rừng xưa ảm đạm Nương rẫy khóc nhọc nhằn Đời vô minh sầu thảm Thoát sao được bần hàn? Rồi trời quang mây tạnh Cây cỏ réo trăm hoa Lửa hồng xua hoang lạnh Ấm vùng sâu chốn xa
21/08/2024(Xem: 14918)
Thơ Chuyển Ngữ - Khu vườn của Mẹ tôi - My Mother's garden
17/08/2024(Xem: 12258)
Gió lộng mưa giăng tháng Bảy về, Xa rồi bóng Mẹ… những ngày thê. Âm thầm sinh dưỡng như trời bể Lặng lẽ chan hòa tựa thủy khê. Chịu thiệt nuôi con nào lúc kể, Sống hiền với xóm chẳng đường chê. Nhà không Người, vắng tìm đâu dễ, Nhận cả ân thâm, hiếu nghĩa kề.
16/08/2024(Xem: 12306)
Phiền não tụ hội thành năng lực tạo khổ đau. Đây chính là nguồn gốc các nỗi đau đời người. Khi nhận thức bản chất của khổ rõ ràng rồi, Ta mới có thể đoạn tận lần hồi sầu đau. *** Nguyên nhân khổ, chính là THAM ÁI bám luôn. Không thỏa mãn dục lạc, tâm thường rứt ray. Vô minh: nguyên nhân sâu sắc cho điều này. Nên đối tượng lạc thú hàng ngày khó xa.
15/08/2024(Xem: 11690)
Hoa tàn hoa lại nở Triều xuống lại triều cường Âm với dương đắp đổi Đời là chuỗi vô thường Sương mai đầu ngọn cỏ Lấp lánh dưới vầng dương
14/08/2024(Xem: 8340)
Càng thêm tuổi đời, càng cảm nhận sâu sắc ! Tuy khoảng cách địa lý dẫu xa, nhưng tình thương của Mẹ vẫn đong đầy Từng câu niệm Phật, lời khấn nguyện vào mỗi sớm mai Vẫn là hậu phương vững chắc, để đồng hành cùng con phụng hiến!
13/08/2024(Xem: 9265)
Vì Tham: sinh ra lắm chuyện thật đau đầu. Cha mẹ, con cái xung đột nhau: chuyện thường. Đi xa, gửi nhà con giữ, nó bán luôn. Nước ngoài, nhờ mua đất, gạt lường lấy ngay.
13/08/2024(Xem: 5604)
Cố quên lại khiến nhớ nhiều hơn Nhìn đâu cũng thấy nỗi cô đơn Trốn vào dĩ vãng trôi ngày tháng Mượn Phật kinh nhận biết thiệt hơn. Quên là thôi nghĩ chuyện đau buồn Dẫu lòng chất nặng khổ chưa buông Nhờ tiếng mõ chuông tiêu nghiệp cũ Mượn thời gian phai nhạt nguồn cơn.