Đi và Ở

19/06/201111:42(Xem: 11327)
Đi và Ở


phat-dan-sanh 

1.
Đi ở, hồn nhiên giữa cõi người
Mỗi ngày hương sắc mỗi hoa tươi
Tỏa – cho ngây ngất trời phương viễn
Ủ - để mơn man đất ngạch trường
Chẳng biết năm nay mình mấy tuổi
Chưa hay mai nữa bút bao chương
Gió ngàn hạc nội vui bầu bạn
Hỏi Bụt trên chùa có đoái thương.

2.
Đoái thương cát bụi cõi người ta
Kìa kẻ vô tâm trải ruột rà
Hạo khí vào ra đều nhịp thở
Thiền thi ngâm ngợi ngọt câu ca
Người toan trói buộc thơ đâu buộc
Bạn giúp bông lơn tớ ậm à
Cứ vậy chẳng hay mình mấy tuổi
Bồi hồi thoáng nhớ buổi u oa.

3.
U oa mẹ đã sản sinh mình
Hồng phúc ba đời tạm gọi xinh
Khó được thân người mà đã được
Đáng kinh đảy thịt thật càng kinh
Tu thân: hoa nở thì hoa nở
Lập đức: tình yêu ngọt mộng tình
Chữ nghĩa, ích gì nơi cõi bụi
Mà toan nắn nót để lung linh.

4.
Lung linh đi đến cánh chim trời
Bóng đọng dòng trôi, sao sáng rơi?
Thân xác định hình tờ ảo ảnh
Thức tâm an vị đốm ma trơi
Đến đi tự tại không vương vấn
Ca hát hồn nhiên chẳng ỉ ôi
Mỗi phút mỗi giây mình quán niệm
Bụi hồng tục lụy chớ kềnh cơi.

5.
Kềnh cơi tự cảm lợi ích chi
Tứ đại rứa rồi cứ thế ni
Son phấn điểm trang thêm kệch cỡm
Trấu tro bôi trét mặc sù sì
Thọ sanh bởi nghiệp kia từng tạo
Hướng đạo tùy tâm nay nhớ ghi
Niệm Phật, liền khi mình thấy Phật
Phàm thân hóa ngọc ánh lưu li.

6.
Lưu li bảo bối ngọc nơi mình
Ngũ ấm kia hề chẳng xấu xinh
Mẹ đẻ ra – may không dị hợm
Cha nuôi từng – quyết phải châu viên
Thế nên, lập nguyện thì tinh tấn
Vì vậy, tu thân phải chí minh
Làm sáng ngời lên, kìa “đức sáng”
Thắng duyên hữu ích thảy hàm linh.

7.
Hàm linh muôn loại tựa nương nhau
Đã có trước thì ắt có sau
Nhỏ lớn đổi thay cùng hiện hữu
Trẻ già tuần tự hiệp tâm đầu
Hoa hèn – hoa vẫn xinh từng cánh
Cỏ mọn – cỏ đang biếc mỗi màu
Chớ nghĩ cái TÔI mình lớn quá
Rồi ra lắm lúc chuốc u sầu.

8.
U sầu riêng gánh nặng hai vai
Toan trút đi mà trút xuống ai
Ăn mặn đời cha, con khát nước
Chê cơm hiện kiếp, đói tương lai
Thế nên tự tỉnh, trau mình sáng
Ắt sẽ phản quang, ánh nguyệt minh
ĐI - Ở giữa đời yên ả vậy
Trước sân vừa nở nhánh hoa mai.

9.
Nhành mai sân trước ánh triêu dương
Nhậm vận thịnh suy lẽ diệu thường
Khi nở cành bung từng cánh nõn
Lúc rơi gió chở cả vùa hương
Mới hay mình chẳng vương thiên kiến
Rõ biết tâm không lụy nắng sương
Rơi, nở hồn nhiên hoa tự tại
Để còn thơm ngát cả muôn phương.

10.
Muôn phương hồn biếc cõi ân tình
Mình đã xinh, ai đó cũng xinh
Đâu có hoa nào hoa chẳng quý
Ai rằng hương ấy hương không tinh
Làm người, ĐI ĐẾN không vương vấn
Mạn ý, CAO SÂU chẳng thậm thình
Bát bất rõ ma ha bát nhã
Giữa tâm người, vốn có Tâm Kinh.

Mùng 8 tháng 4 Tân Mão, Mùa Phật Đản PL 2555

HẠNH PHƯƠNG

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/12/2021(Xem: 6702)
Mỗi dịp Giáng Sinh về nhớ bài kinh Thiên Sứ Bài thứ một ba không (130) trong Trung Bộ Kinh Phật chỉ dạy rồi suy ngẫm ... giật mình Ai trên đời ... chẳng được 5 Thiên Sứ từng báo động
22/12/2021(Xem: 7523)
Một lần hội ngộ ... bậc thiện hiền đáng kính, Ánh mắt từ bi... đúng của bậc chân tu Ngượng mình phàm phu.... mắt điên đảo tối mù Tự than trách ...khó thoát đời kiếp lữ !
22/12/2021(Xem: 15600)
Trong các khóa tu dù ngắn hay dài hạn, chúng ta cần nên giữ sự yên lặng. Chúng ta cần phải thực tập cho kỳ được sự im lặng. Bởi "Im lặng" là một phương pháp tạo cho ta có thêm nguồn nội lực phong phú hùng tráng. Đó là một sức mạnh trọng đại của tâm linh. Im lặng không có nghĩa là chúng ta không được quyền nói. Ta được phép nói, nhưng chỉ nói trong giới hạn khi cần thiết. Và chỉ nói trong phạm vi ái ngữ, yêu thương và hòa kính. Không nên nói những lời có ác ý công kích chỉ trích phê bình, gây bất hòa tổn hại cho nhau. Nói trong sự ôn hòa nhỏ nhẹ từ ái.
22/12/2021(Xem: 12410)
Từ xưa, thi ca là nguồn cảm hứng của bao văn nhân thi sĩ. Xúc cảnh sanh thơ, phơi bày những tâm sự, gởi gắm tất cả những tâm tình rạt rào chứa đựng những bi thiết, những hoạt cảnh của những xã hội đương thời mà tác giả hiện sống. Những cảm tác ấy, dệt thành đủ màu sắc hương vị. Nó xuất phát từ những tâm hồn cao thượng tự chứng, hay những tâm hồn bình thường mang nặng mặc cảm tự tôn, tự ty, hoặc bất mãn theo từng nếp nghĩ. Tất cả, đều tùy theo quan điểm của mỗi thi nhân. Song cho dù diễn tả dưới bất cứ dạng thức nào chăng nữa, tựu trung, cũng nhằm nói lên chiều hướng xây dựng xã hội, làm đẹp con người và cuộc đời. Mọi sắc thái hiện tượng của vũ trụ như: mây, nước, trăng, sao, núi non, chim kêu, suối chảy v.v…đều là những gợi cảnh nồng nàn mà thi nhân đã gởi lòng hòa điệu.
19/12/2021(Xem: 7275)
Khẩy từ địa ngục thâm u Diệu âm Bát Nhã thiên thu vọng đời Thiền ca đốn tiệm không lời Kim cang uy dũng chuyển dời núi non
16/12/2021(Xem: 14474)
A Di Đà kinh có dạy : “ Chúng sanh đời mạt pháp khó lòng tin tưởng “ Nên Thế Tôn từ bi khuyên trì niệm Hồng danh Sáu chữ nhất tâm ... đều được vãng sanh Tín thọ phụng hành, Chư thiên, Phi Nhân khen ngợi !
11/12/2021(Xem: 9199)
Thiền thất an bình cảnh tịch yên Bốn mùa gió mát rạng trăng huyền Chuông khuya mõ sớm xua hồn mộng Kệ ngọc kinh vàng chuyển nghiệp duyên Phật tượng trang nghiêm hương tỏa ngát Già lam thanh tịnh đạo ngời thiêng Vườn thiền tịch tĩnh, Tăng tu niệm Năm tháng tiêu dao bặt não phiền
11/12/2021(Xem: 9754)
Trúc Lâm phong cảnh vẻ thâm u Ẩn ở trong non nhỏ lối du Gió thổi trăng soi tâm chẳng động Mây giăng mưa tạnh thể vô thù Đầu gành mạch nước tâm khai dẫn Suốt tiết nguồn tâm chí hướng tu Qua trúc biết người, người tức trúc Trúc người đâu khác cảnh tương phù.
10/12/2021(Xem: 13262)
Today before you think of saying an unkind word - Think of someone who can't speak. Before you complain about the taste of your food – Think of someone who has nothing to eat.
10/12/2021(Xem: 10617)
Về chiêm bái Na lan Đà Thong dong chân bước -tâm hoa cúng dường Chiều tà phảng phất hơi sương Vô ưu cổ thụ bên đường bóng râm Nền xưa đánh động nguồn tâm Huy hoàng một thuở - lặng câm vô thường Na lan Đà một trời hương Thơm lừng bi trí - chừ vương mối sầu Tang điền bỗng chốc bể dâu Phong rêu vách đổ - một màu trần ai