Đi và Ở

19/06/201111:42(Xem: 11589)
Đi và Ở


phat-dan-sanh 

1.
Đi ở, hồn nhiên giữa cõi người
Mỗi ngày hương sắc mỗi hoa tươi
Tỏa – cho ngây ngất trời phương viễn
Ủ - để mơn man đất ngạch trường
Chẳng biết năm nay mình mấy tuổi
Chưa hay mai nữa bút bao chương
Gió ngàn hạc nội vui bầu bạn
Hỏi Bụt trên chùa có đoái thương.

2.
Đoái thương cát bụi cõi người ta
Kìa kẻ vô tâm trải ruột rà
Hạo khí vào ra đều nhịp thở
Thiền thi ngâm ngợi ngọt câu ca
Người toan trói buộc thơ đâu buộc
Bạn giúp bông lơn tớ ậm à
Cứ vậy chẳng hay mình mấy tuổi
Bồi hồi thoáng nhớ buổi u oa.

3.
U oa mẹ đã sản sinh mình
Hồng phúc ba đời tạm gọi xinh
Khó được thân người mà đã được
Đáng kinh đảy thịt thật càng kinh
Tu thân: hoa nở thì hoa nở
Lập đức: tình yêu ngọt mộng tình
Chữ nghĩa, ích gì nơi cõi bụi
Mà toan nắn nót để lung linh.

4.
Lung linh đi đến cánh chim trời
Bóng đọng dòng trôi, sao sáng rơi?
Thân xác định hình tờ ảo ảnh
Thức tâm an vị đốm ma trơi
Đến đi tự tại không vương vấn
Ca hát hồn nhiên chẳng ỉ ôi
Mỗi phút mỗi giây mình quán niệm
Bụi hồng tục lụy chớ kềnh cơi.

5.
Kềnh cơi tự cảm lợi ích chi
Tứ đại rứa rồi cứ thế ni
Son phấn điểm trang thêm kệch cỡm
Trấu tro bôi trét mặc sù sì
Thọ sanh bởi nghiệp kia từng tạo
Hướng đạo tùy tâm nay nhớ ghi
Niệm Phật, liền khi mình thấy Phật
Phàm thân hóa ngọc ánh lưu li.

6.
Lưu li bảo bối ngọc nơi mình
Ngũ ấm kia hề chẳng xấu xinh
Mẹ đẻ ra – may không dị hợm
Cha nuôi từng – quyết phải châu viên
Thế nên, lập nguyện thì tinh tấn
Vì vậy, tu thân phải chí minh
Làm sáng ngời lên, kìa “đức sáng”
Thắng duyên hữu ích thảy hàm linh.

7.
Hàm linh muôn loại tựa nương nhau
Đã có trước thì ắt có sau
Nhỏ lớn đổi thay cùng hiện hữu
Trẻ già tuần tự hiệp tâm đầu
Hoa hèn – hoa vẫn xinh từng cánh
Cỏ mọn – cỏ đang biếc mỗi màu
Chớ nghĩ cái TÔI mình lớn quá
Rồi ra lắm lúc chuốc u sầu.

8.
U sầu riêng gánh nặng hai vai
Toan trút đi mà trút xuống ai
Ăn mặn đời cha, con khát nước
Chê cơm hiện kiếp, đói tương lai
Thế nên tự tỉnh, trau mình sáng
Ắt sẽ phản quang, ánh nguyệt minh
ĐI - Ở giữa đời yên ả vậy
Trước sân vừa nở nhánh hoa mai.

9.
Nhành mai sân trước ánh triêu dương
Nhậm vận thịnh suy lẽ diệu thường
Khi nở cành bung từng cánh nõn
Lúc rơi gió chở cả vùa hương
Mới hay mình chẳng vương thiên kiến
Rõ biết tâm không lụy nắng sương
Rơi, nở hồn nhiên hoa tự tại
Để còn thơm ngát cả muôn phương.

10.
Muôn phương hồn biếc cõi ân tình
Mình đã xinh, ai đó cũng xinh
Đâu có hoa nào hoa chẳng quý
Ai rằng hương ấy hương không tinh
Làm người, ĐI ĐẾN không vương vấn
Mạn ý, CAO SÂU chẳng thậm thình
Bát bất rõ ma ha bát nhã
Giữa tâm người, vốn có Tâm Kinh.

Mùng 8 tháng 4 Tân Mão, Mùa Phật Đản PL 2555

HẠNH PHƯƠNG

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/02/2019(Xem: 14417)
Ngàn năm mây núi xa xăm Sương mờ bao phủ trăng rằm chiếu soi Người Xưa trên đỉnh mây trôi Khách thiền lặng lẽ giữa đồi ai qua?
14/02/2019(Xem: 9543)
Em từng hỏi ...." Có thể nào chuyển đổi " Tĩnh lặng an nhiên ....dẹp bỏ điên cuồng Ngày luôn vướng mắc hốt hoảng ...nắm , buông? Xin khuyên ....tạm thực hành tu ngũ giới
13/02/2019(Xem: 10065)
Núi ôm mây trắng phù vân, Để cho đời hát diệu xuân chân thường; Mẹ như từng hạt mai sương, Cha là hạt nắng không vương tuổi đời;
13/02/2019(Xem: 16195)
Gió từ tay Mẹ thiết tha Ru Bàn chân bước đi qua tháng ngày Núi cao biển rộng sông dài Vần thơ đọng giọt sương mai đỉnh trời Gió từ tay mẹ ttrùng khơi Về reo giọt mực nở ngời muôn hoa Xanh cây rót lộc vào da Chạy quanh ngọn gió ru ta, dâng người !
12/02/2019(Xem: 9981)
Nhìn lại quảng đời con, thường gặp những quý nhân hay Bồ Tát hiện ra vào những lúc con thấy chơi vơi ... mà khoảng gần một năm nay là thấy rõ nhất nên con kính dâng Thầy và quý bạn đọc bài thơ nầy Lật giở trang đời hỏi ....Duyên hay Phước ? Có sao xảy ra đúng lúc đúng thời , Khi tuyệt vọng ....buồn chán , quá chơi vơi ... Xuất hiện giùm .... Quí nhân hay Bồ Tát !!!! Hạnh phúc nhỏ nhoi lòng thường ...khao khát Nên khởi tâm giúp đỡ thiện nguyện lành Hãy từ bi nhìn bất hạnh ....chẳng đành Sẽ biến dần thành .... hành động nhân cách !!!
11/02/2019(Xem: 14255)
Ở đây hốc núi chiều thung lũng Chạnh nhớ mùa xuân của núi rừng Bước chân lữ thứ mòn năm tháng Nhìn hoa lòng bỗng nhớ thêm xuân
11/02/2019(Xem: 9726)
Khi con người lạc hậu còn đi bộ. Rồi lần lần biết cưỡi ngựa, cưỡi trâu. Rồi lần hồi thông minh tìm ra hơi nước, Rồi máy bay, xe lửa, xe hơi. Và trong tương lai có thể du hành bằng hỏa tiễn. Cuộc sống tưởng chừng như vô cùng hạnh phúc. Thế tại sao con người vẫn khổ?
10/02/2019(Xem: 10373)
Biết tha thứ là bước đầu tu học Tự thương mình không làm khổ tha nhân Sống hài hoà luôn trân quý tình thân Đức khiêm tốn chẳng có gì thua thiệt.
02/02/2019(Xem: 27793)
01. Sắc tướng vốn không, nương cảnh huyễn độ người mê muội; Tử sanh nào có, mượn thuyền từ vớt kẻ trầm luân. (Phụng điếu Đức Tăng Thống Thích Tịnh Khiết, chùa Tường Vân – Huế, 1972) 02. Một chút giận, hai chút tham, lận đận cả đời ri cũng khổ; Trăm điều lành, ngàn điều nhịn, thong dong tấc dạ rứa mà vui.
31/01/2019(Xem: 11727)
Kẻ mượn đạo tạo đời sao tránh khỏi Sống tham lam lợi dưỡng bán chùa đi Mượn y vàng giả dạng nét từ bi Không thể che được Long Thần và Hộ Pháp. Người đạo sĩ là con người phá ác Kẻ xuất trần thượng sĩ tiễn ma quân Mang niềm vui đạo hạnh đức bao dung Mong chia sẻ Pháp hành không cố chấp. Ngôi Già Lam nơi mọi người tu tập Cùng chung nhau hướng thiện sống thăng hoa Đừng mưu cầu mua bán trốn đi xa A Di Đà Phật tôi còn gì để nói.