Nhập lưu

18/05/201106:02(Xem: 16544)
Nhập lưu

Nắng lụa chan hoà dâng ý thơ

Ấm tình gia tộc chốn hoang sơ.

Lên đồi hoa trắng, hồn thư thái

Cứ ngỡ lạc vào một cõi mơ…

Dưới những hàng cây cánh lá rung

Thày trò đàm đạo, ý tương phùng

Bước chân tự tại an nhiên quá

Trên thảm rêu mềm như tuyết nhung.

Hồ nước trong ngần đợi dáng sen

Lý ngư còn hẹn bóng trăng lên

TRÚC xinh vừa trổ mầm XANH mướt

Mà nghĩa NHẬP LƯU đã hóa duyên…

Góc biển chân trời hội tụ đây…

Bạc Liêu, Pháp, Úc…, sát na này

Cảm gương từ ái và khiêm tốn,

Thả hết trầm tư theo gió bay…


AI-CƠ HOÀNG-THỊNH

Cảm tác nhân dịp đến thăm cháu - sa di Sinh Nghiêm, được Thầy PHÁP CƠ
và các sư cô Thiền viện TRÚC XANH ân cần đón tiếp như người thân trong gia đình
Monday June 14th, 2010

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41726)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.