Bát Nhã, Mi ở đâu?

04/05/201106:09(Xem: 11722)
Bát Nhã, Mi ở đâu?

 thichquanghien

Ta tìm Mi từ vạn nẻo
Nơi chân trời góc bể chốn mây trôi
Nhưng im hơi Mi lánh mặt ta rồi
Nầy biết không Mi ta lặng nghe gió thở
Bên giòng sông thuyền trôi không bến đỗ
Vì chưa tìm ra được bóng hình Mi
Nơi bến VÔ bến HỮU ngước nhìn xem
Rồi CŨNG HỮU CŨNG VÔ mà chẳng gặp
Ta thong thả đưa nhìn quanh cùng khắp
Hay là Mi tại CHẲNG CÓ CHẲNG KHÔNG
Bao hân hoan sung sướng rộn trong lòng
Song đến đó ôi vẫn là "TỨ CÚ''
Ta dọ hỏi nơi nào Mi cư ngụ
Bao nhiêu người đèu trợn mắt lắt đầu
Họ bảo rằng Mi ở tại biển sâu
Ly TỨ CÚ tuyệt BÁCH PHI khó kiếm
Nghe nói đến hồn ta đành tắt lịm
Suy gẫm từ muôn thuở đó xa xôi
Ta cùng Mi đồng mở mắt chào đời
Rồi thinh sắc làm đôi ta hai nẻo
Naygặp phải cảnh đời đầy lắt léo
Ta thương về Mi tận chốn hư vô
Đá vàng xưa ta nguyện nhớ lời thề
Quay bến cũ tìm Mi cho trọn kiếp
Mong mỏi nghìn thu từng mơ sum hiệp
Nhưng nào đâu thấy được bóng hình Mi
Liễu mướt hoa thơm duyên thắm chẳng thèm
Nơi vạn pháp tìm Mi cho trót hẹn
VÔ với HỮU Mi cúi đầu e thẹn
Ngoài HỮU VÔ mài miệt luống uổng công
Chấp CHẲNG VÔ CHẲNG HỮU chuyện bao đồng
Kẹt CŨNG HỮU CŨNG VÔ làm sao thấy
VÔ với HỮU chớ đắm vào nơi ấy
Thì hình Mi kiều diễm thoáng trong mơ
Ta buông duyên tình" TỨ CÚ" Mi về
Trong tịnh tọa tâm hồn không dị chấp
"PHI HỮU PHI VÔ" tình Mi tràn ngập
A đây rồi Mi "DIỆU HỮU CHƠN KHÔNG"
Mi ! mi đâu? Mi trốn tận mây hồng
Bởi mừng rỡ muốn tìm Mi mãi giữ
Ai cố ý trồng hoa hoa ủ rũ
Kẻ vô tâm tiếp liểu liễu xanh um
Mi bao la rộng lớn khắp muôn trùng
Ta cứ mãi thong dong gìn hiệu Phật
Phải niệm niệm phân minh rồi miên mật
Không buông trôi không gián đoạn mơ màng
Không hôn trầm không vọng tưởng lang bang
Cứ một niệm niệm hoài nơi" VÔ NIỆM"
Mi sẽ đợi ta nơi cuối trời mây tím
Buổi gặp Mi ta chợt thấy muôn trùng
Đây Hoa Vàng kìa Trúc Biếc cảnh mông lung
Đều ẩn dấu hình Mi nơi trong ấy
Thế ta lại miệt mài bao năm mấy
Kìa BÁT NHÃ Mi ơi Ta đã thấy.

Úc châu ngày 2 tháng 5 năm 2000

Thích Quảng Hiện
(xem tiểu sử tác giả)
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/08/2011(Xem: 13322)
Chính tôi được chứng kiến Chuyện này của Thích Ca Khi Ngài ở Vườn Trúc Của nước Ma Kiệt Đà. Đức Thế Tôn ngày nọ, Cùng đệ tử ra đi Khất thực tận một nước Có tên Tỳ Xá Ly. Trên bờ sông Lê Việt, Ngài ngồi cùng tỳ kheo,
08/08/2011(Xem: 11183)
Tôi may mắn chứng kiến Chuyện này của Thích Ca Khi Ngài đang tá túc Trong vườn cây Kỳ Đà. Thời ấy thành Xá Vệ Chật hẹp, lại đông dân
08/08/2011(Xem: 12281)
Chính tôi được chứng kiến, Phật Thích Ca Mâu Ni Khi ở rừng Lâm Trúc, Thuộc nước La Duyệt Kỳ. Bấy giờ có người nọ Thuộc dòng Bà La Môn, Chăm làm nhưng nghèo kiết,
08/08/2011(Xem: 13285)
Lần nọ ở Xá Vệ, Chính tôi, A Nan Đà, Biết chuyện này có thật, Khi theo hầu Thích Ca. Lúc ấy, Ba Tư Nặc, Ông vua tốt, qua đời, Người lên thay tàn ác, Làm mất lòng nhiều người.
08/08/2011(Xem: 14001)
Lần nọ, ở Xá Vệ, Chính tôi, A Nan Đà, May mắn được chứng kiến Chuyện này của Thích Ca. Hôm ấy, tôi và Phật, Vừa sáng, trời đầy sương, Đi vào thành khất thực Thấy lũ trẻ bên đường Đang chơi trò đắp đất, Xây thành phố, xây nhà, Xây cả kho chứa thóc Và cả những tháp ngà. Một đứa trong bọn chúng Thấy chân Phật phát quang,
08/08/2011(Xem: 13573)
Tôi may mắn chứng kiến Chuyện này của Thích Ca Khi Ngài đang tá túc Trong vườn cây Kỳ Đà. Triều vua Ba Tư Nặc Có vị quan đại thần, Bảy con trai, trong đó Sáu người đã thành thân. Ông giàu có, hiền đức,
08/08/2011(Xem: 12692)
Ở đời có ba việc. Một là việc của mình. Hai, việc của người khác. Ba, việc của thần linh. Ta thất bại, đau khổ, Sợ thần linh, sợ trời. Việc mình làm không tốt, Cứ thích xen việc người. Muốn vui ư? Đơn giản: Hãy làm tốt việc mình. Không xen việc người khác, Không sợ việc thần linh.
01/08/2011(Xem: 16433)
Mùa báo hiếu sao quên thân phụ Luôn nhắc mình lòng nhủ nhớ ơn Công cha như núi Thái sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
01/08/2011(Xem: 21738)
Mỗi người con khi rời xa gia đình, đều mang theo mình là cả một trời thân thương trong lời ru, trong tình thương, trong ánh mắt, trong trái tim bà mẹ.
01/08/2011(Xem: 27152)
"TámTiết thơ giúp tập luyện Tâm thức"là tựa của một bài thơ ngắn do một nhà sư Tây Tạng là Guéshé Langri Tangpa (1054-1123) trước tác với chủ đích giúp phát huy tinh thần giác ngộ qua phép thiền định về hoán chuyển giữa ta và người khác, (một phép thiền định rất phổ thông của Phật giáo Tây Tạng: đó là cách tự nguyện xin được nhận về phần mình tất cả khổ đau của người khác, và trao lại cho họ tất cả những gì đạo hạnh của mình), và xem đấy là mục đích cao cả nhất trong cuộc sống của chính mình... Từ bi là một phản ứng của tâm thức khi nó không thể chịu đựng nổi trước những cảnh khổ đau của người khác và phát lộ những ước nguyện mãnh liệt...