Trên đỉnh tịch lặng

26/03/201109:45(Xem: 15751)
Trên đỉnh tịch lặng
phamcongthien-5
Rắn trườn lên đồi tây
Rung hết cả rừng cây
Gió về bên đồi đông
Tịch liêu. Chiều. Ráng hồng.

Lang thang ngày mây trắng
Rộn ràng như trẻ thơ
Đêm về trên ngõ vắng
Một mình. Im. Như tờ.

Một đêm đã qua chưa
Hoang vu đất lạnh tăm.
Trên đỉnh tịch lặng ấy
Lật nhẹ bảy mươi năm.

Một đêm đã qua rồi
Anh về, lời buông hết.
Đồi cao. Ngồi. Lặng im.
Hoa trắng rợp phương trời.

(Kính tiễn Thầy Phạm Công Thiện)
Học trò nhỏ của Thầy,
Vĩnh Hảo

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/12/2010(Xem: 12780)
Lắng nghe giáo lý (thơ)
09/12/2010(Xem: 13242)
Cõi xa loáng hiện như gần (thơ)
09/12/2010(Xem: 12229)
Tám nhánh phong lan (thơ)
09/12/2010(Xem: 11846)
Khen con mèo ăn rau (thơ)
08/12/2010(Xem: 12748)
Chuyển Pháp (thơ)
08/12/2010(Xem: 12292)
Cảm niệm Chùa Long Sơn (thơ)
07/12/2010(Xem: 11899)
Em câm lặng giữa biển đời phố thị mặc sóng cồn mặc bão táp lên cao...
05/12/2010(Xem: 13001)
Từ hoang tưởng Chập chùng ký ức Tôi trở về thăm lại mái nhà xưa Mây vẫn là mây – du tử bốn mùa
05/12/2010(Xem: 14307)
Từ chiếc bóng muốn vượt qua chiếc bóng Quẩn quanh hoài đỉnh óc với miền tim Máu ngại bụi và tế bào ngại khói Cô đơn dài xa hút một đường chim
05/12/2010(Xem: 14378)
thuộc câu bố thí cúng dường tụng năm giới cấm học tham quán thiền