Bồ Tát Nghệ Sĩ (thơ)

14/03/201107:49(Xem: 13282)
Bồ Tát Nghệ Sĩ (thơ)

jacaranda_hoa1

Bồ Tát Nghệ Sĩ

Ngày Sinh Của Rắn* chao ơi !
Mở ra cuộc lữ ngợp Trời Tháng Tư*
Những Bước Chân Nhẹ Nhàng…* từ
Ý Thức Bùng Vỡ* thiên thu cội nguồn

Hố Thẳm Tư Tưởng* trào tuôn
Bay Đi Những Cơn Mưa Phùn* diêu mang
Im Lặng Hố Thẳm* ngút ngàn
Đi Cho Hết Một Đêm Hoang Vu…* này

Cùng Rilke* Henry Miller* say
Cung đàn Ý Thức Mới…* đầy thi ca
Trên Tất Cả Đỉnh Cao Là
Lặng Im* tịch mịch thấy ra chính mình

* Thơ văn Phạm Công Thiện

THÊNH THANG PHẠM CÔNG THIỆN

Lãng tử phiêu bồng không chỗ trú
Không chốn dung thân giữa phong trần
Nên đi thỏa thích trời vô định
Đỉnh cao hố thẳm ngút phù vân

Dốc hủ Đông Tây tràn tư tưởng
Nghiêng bầu kim cổ ngập quang minh
Uống cạn ngàn năm bao tinh túy
Đại hòa điệu chơi với muôn tình

Tình thiên thu ấy đầy ứng hiện
Xuất thần nhập cốt rộn bừng say
Thắp lửa hồn thiêng ngời tỏa sáng
Bát ngát điều chi chợt hiển bày

Cười thênh thang quá đường không lộ
Tung hoành ngang dọc khắp năm châu
Bước chân nhẹ nhàng về im lặng
Mà nghe rung động cả địa cầu

KHÔNG ĐẾN KHÔNG ĐI
Kính tặng Phạm Công Thiện

Khi đến chẳng mang theo gì
Cũng như vậy đó ra đi nhẹ nhàng
Sá chi đâu chuyện thế gian
Mà lưu dấu vết son vàng viễn vông ?

Mây trôi nước chảy gió lồng
Từ hư không đến thì không hư về
Thấy rồi một cõi lòng quê
Chưa từng đi đến hay về nơi đâu

Ngay giây phút đủ nhiệm mầu
Đã tan vạn kiếp niềm đau nỗi buồn
Thưa rằng nắng lượn sương buông
Nghìn thu chảy mãi suối nguồn Diệu Tâm

Tâm Nhiên
(Vô Trú Am 10.3.2011)


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/06/2024(Xem: 9154)
Kìa hoa lá đượm ngát hương Phật đản Mỗi lòng riêng còn bảng lảng sương mờ? Nơi xứ người dỗi mưa nắng bâng quơ Trông đất mẹ nghe thẫn thờ mấy đỗi! Hỡi mây bay, bởi vì dâu nên nỗi? Gió thoảng ơi, ai đưa lối dẫn đường? Hai nghìn năm Đạo pháp và quê hương Thời công nghệ bỗng “tứ phương thọ tiễn”!
12/06/2024(Xem: 7177)
Hôm nay ngay giờ luận văn Đề tài cô viết trên bảng Tả chân dung kể tình thương Người cha em thường yêu kính. Bạn học an vui tươi tỉnh Riêng con cắn bút đắn đo Từ nhỏ chỉ sống với mẹ Ôi quá khó một đề văn.
05/06/2024(Xem: 7334)
Nẻo đường sư đi thanh tịnh Thiêng liêng toả bóng bồ đề Quen rồi nắng chang mưa lạnh Nhẹ tênh sớm tối đi, về... Nẻo đường người đi khúc khuỷu Mang mang phiền não gập ghềnh Chuyện đời không cho chân nghỉ
05/06/2024(Xem: 6867)
Con ơi! Nhớ lời mẹ dạy Sau nầy khôn lớn nên người Lòng dạ thẳng ngay gìn giữ Lý tưởng cao cả vì đời.
05/06/2024(Xem: 8490)
Con người là sinh vật sống bằng cảm xúc! Dù rằng lý trí đến đâu, vẫn trải qua cảm giác đau buồn Tuỳ căn cơ, người thì vượt rất nhanh, nhưng có kẻ lại đắm chìm luôn Nếu không được thỏa mãn trong cảm giác được vỗ về, được thông cảm!
02/06/2024(Xem: 6263)
gối nhẹ mây đầu núi nghe gió thoảng hương trà thiền duyệt tâm bất động rừng cây dâng hương hoa một sáng ta thức dậy sương lam phủ mái nhà hồn nhiên cười tiễn biệt chim chóc vang lời ca đời đi về muôn lối quan san mộng hải hà chút lửa hồng bếp cũ
31/05/2024(Xem: 7491)
Chút băn khoăn về một nơi không thể thay thế! Xin cám ơn, mấy tuần nay truyền thông xã hội đưa người xa xứ trở về Thật sung sướng nhìn lại các tỉnh miền quê Nào Gio linh, cầu Hiền lương, Quảng Bình, Quảng Trị !
31/05/2024(Xem: 6126)
Tôi là người lưu vong Từ thuở còn thanh xuân Mang mối sầu viễn xứ Lòng muôn nỗi nhớ mong. Nhớ phố phường thân yêu Cùng bóng dáng yêu kiều Tà áo bay trong gió Như cánh bướm mỹ miều.
27/05/2024(Xem: 11461)
Thầy nắm bàn tay Mẹ Trong bàn tay của Thầy Lòng tràn đầy xúc cảm Hiếu từ dâng Mẹ yêu, Nhớ ngày xưa còn bé Bàn tay Mẹ thương yêu Săn sóc đàn con dại Tay Mẹ dãi nắng chiều Suốt ngày ngoài đồng ruộng Ươm mầm lúa nuôi con, Một mình Mẹ tần tảo. Về nhà nhìn con thảo, Mẹ quên hết nhọc nhằn