Sám hối

01/03/201106:26(Xem: 13526)
Sám hối

lạy phật con xin sám hối
nếu đời nầy còn mắc tội tiền thân

tuy tự xét mình chẳng làm chi nên tội

hay có tội ngập đầu mà ký ức quên chăng
bất thọ khổ trung khổ
khổ mà không chịu khổ thì khổ càng tăng

con sinh ra trong cuộc chiến việt nam

bà mẹ quê cho con ngồi nửa thúng đầu này
còn chó mèo gà vịt bỏ nửa thúng đầu kia
áo rách chân trần gánh gồng chạy loạn

cũng trôi nổi một đời tang thương ly tán

quê mẹ quê người quê nào nữa còn đi
tham luyến càng to thì trời xa càng bé lại
sợ lạc đường nên hành giả bất di

nợ tiền kiếp vay nhiều chưa trả hết

áo chưa ấm cơm chưa no nói chi lý thuyết cao vời cho mệt
năm nay từ mỹ con về huế ăn tết
lạnh cuối tháng mười hai cắn tay không ra máu

người đạp xích lô hỏi chị bán rau

ba mươi tết trời lạnh tím mặt ai dám ra ngoài
đi cuốc xe mua bó rau chiên xào cúng ba ngày tết
xe trống rau đầy chẳng có ma nào hết

chỉ có nhà sư mang bình bát đi qua

người phu xe cúng đòn bánh tét chiên mang theo mới ăn một nửa
chị bán rau cúng bó rau mưa dầm lạnh quắt
cả hai người hỏi thưa thầy vì sao con khổ

nhà sư mỉm cười nói đời là bể khổ

hai người cười buồn nói có tiền là sướng như tiên
đóng cửa coi ti vi máy sưởi ấm thịt bánh đầy nhà
sống như thế quả đời là bể sướng

phật di lặc ở cung trời đâu suất

thương chúng sanh vỗ bụng cười khì
cái bể sướng chẳng khác chi bể khổ
từ trên cao ta thấy hai mặt của đồng tiền

một đời trần gian chỉ bằng cái nháy mắt ở cung thiên

sướng khổ thịnh suy vay trả liền liền
đã không gieo thì lấy gì mà hái
hái không trồng thì phải trả lại tự nhiên

thôi mang xe về trả cho chủ

thôi gánh rau về chia không cho bà con
ráng ăn cháo đừng vay ra năm khỏi trả nợ
nợ trần gian là món nợ đời

lạy phật con xin sám hối

nếu đời nầy còn mắc tội tiền thân

cali ngày valentine 2011

trần kiêm đoàn
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/01/2014(Xem: 21552)
Xuân về đất khách đẹp bao la Toàn thể bà con người Việt ta Buồn tiễn Rắn đi, lời tạm biệt Vui chào Ngựa đến, tiếng hoan ca Thân mong tự tại dù sương phủ
28/01/2014(Xem: 19128)
Nắng vàng rơi đầu ngõ, Vang ngân lời chuông gió, Vi vu suốt buổi trưa, Trầm hương thơm giờ ngọ. Trời tĩnh mặc cao xanh, Chim líu lo chuyền cành, Bỏ sau lưng quãng nắng, Tình khúc trưa dỗ dành. Lọn gió rung theo chuông, Niệm kinh thơ - cội nguồn,
27/01/2014(Xem: 20595)
Một tờ Giấy khai sinh Đời bắt đầu từ đó Khổ, vui.. rình lấp ló Theo gót ta vào đời.
27/01/2014(Xem: 19116)
CÓ MỘT MÙA XUÂN Dòng thời gian Biết đâu là ước hẹn Dấu chân xưa còn vết mộng cô phương Gió bạt đỉnh ngàn mây trời tiễn biệt Mùa xuân nào rụng xuống gót phong sương !
27/01/2014(Xem: 19224)
Mai Nở Hiên Trăng Nửa đêm gió thoảng hiên chùa Hồ như.. trời đất gọi mùa xuân sang Nhà sư bước khỏi thiền sàng Lặng nhìn mấy giọt trăng vàng nhẹ buông.
25/01/2014(Xem: 23520)
Tự do tự tại là đây Là buông xuống hết gánh đầy nặng mang Chỉ còn thực tại ngọc vàng Vốn là trọn vẹn ngay đang bây giờ
23/01/2014(Xem: 23878)
Nhân Sinh Nhật 65 tuổi Tây (1949 – 2014) tức 66 tuổi Ta của Hòa Thượng Thích Như Điển, Phương Trượng Chùa Viên Giác, sáng lập Chủ Nhiệm Báo Viên Giác tại Hannover, Đức Quốc; và kỷ niệm 50 năm xuất gia (1964 – 2014); đồng thời cũng để kỷ niệm 35 năm Báo Viên Giác (1979 – 2014), chúng con/chúng tôi sẽ thực hiện số báo đặc biệt Viên Giác 201, phát hành vào tháng 6.2014, với chủ đề: Hòa Thượng Thích Như Điển – 50 Năm Xuất Gia và Hành Đạo
21/01/2014(Xem: 18093)
Trăm mối âu lo cả đêm ngày So đo tốt xấu chuyện dẫy đầy, MAng nặng kiếp nguời đa nghiệp chướng Nhờ ơn Tam Bảo nhẹ vấn vương.
21/01/2014(Xem: 15764)
Sống đời tranh thủ hướng Đạo đi Tập Khí mon men chực níu ghì Niệm Phật niệm Kinh dừng bất giác ! Thì tâm tịnh lặng dứt thị phi
15/01/2014(Xem: 15134)
Ở quê nhà ruộng đồng khô cỏ cháy Sông cạn dòng không còn chỗ dung thân Gần tuyệt lộ làm sao mà sống nổi Nên điêu linh như một kẻ phong trần