Sám hối

01/03/201106:26(Xem: 13531)
Sám hối

lạy phật con xin sám hối
nếu đời nầy còn mắc tội tiền thân

tuy tự xét mình chẳng làm chi nên tội

hay có tội ngập đầu mà ký ức quên chăng
bất thọ khổ trung khổ
khổ mà không chịu khổ thì khổ càng tăng

con sinh ra trong cuộc chiến việt nam

bà mẹ quê cho con ngồi nửa thúng đầu này
còn chó mèo gà vịt bỏ nửa thúng đầu kia
áo rách chân trần gánh gồng chạy loạn

cũng trôi nổi một đời tang thương ly tán

quê mẹ quê người quê nào nữa còn đi
tham luyến càng to thì trời xa càng bé lại
sợ lạc đường nên hành giả bất di

nợ tiền kiếp vay nhiều chưa trả hết

áo chưa ấm cơm chưa no nói chi lý thuyết cao vời cho mệt
năm nay từ mỹ con về huế ăn tết
lạnh cuối tháng mười hai cắn tay không ra máu

người đạp xích lô hỏi chị bán rau

ba mươi tết trời lạnh tím mặt ai dám ra ngoài
đi cuốc xe mua bó rau chiên xào cúng ba ngày tết
xe trống rau đầy chẳng có ma nào hết

chỉ có nhà sư mang bình bát đi qua

người phu xe cúng đòn bánh tét chiên mang theo mới ăn một nửa
chị bán rau cúng bó rau mưa dầm lạnh quắt
cả hai người hỏi thưa thầy vì sao con khổ

nhà sư mỉm cười nói đời là bể khổ

hai người cười buồn nói có tiền là sướng như tiên
đóng cửa coi ti vi máy sưởi ấm thịt bánh đầy nhà
sống như thế quả đời là bể sướng

phật di lặc ở cung trời đâu suất

thương chúng sanh vỗ bụng cười khì
cái bể sướng chẳng khác chi bể khổ
từ trên cao ta thấy hai mặt của đồng tiền

một đời trần gian chỉ bằng cái nháy mắt ở cung thiên

sướng khổ thịnh suy vay trả liền liền
đã không gieo thì lấy gì mà hái
hái không trồng thì phải trả lại tự nhiên

thôi mang xe về trả cho chủ

thôi gánh rau về chia không cho bà con
ráng ăn cháo đừng vay ra năm khỏi trả nợ
nợ trần gian là món nợ đời

lạy phật con xin sám hối

nếu đời nầy còn mắc tội tiền thân

cali ngày valentine 2011

trần kiêm đoàn
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/03/2014(Xem: 16191)
Tiếng Chuông (thơ) Thích Tánh Tuệ
21/03/2014(Xem: 21389)
Nếu ai có đến Melbourne nhớ về Quảng Đức ghé thăm chùa mình Ngôi chùa ấm cúng chân tình Mang tên Bồ Tát thiêu mình hy sinh
21/03/2014(Xem: 18482)
Quảng Đức Tu viện chúng ta Mệnh danh bốn chữ Tuyết Trồng Sen Hoa Sen trồng trên tuyết khó đà Giữ sen tươi thắm mới là khó hơn Ai ơi biết nghĩa nhớ ơn
20/03/2014(Xem: 38407)
Khi được tuệ giác vô thượng Bản thân rực sáng muôn phương thế giới Ba mươi hai tướng sáng ngời Tám mươi vẽ đẹp, mọi người giống con.
20/03/2014(Xem: 23142)
Mùa Xuân, Thơ ngát trầm hương Dâng lời tôn kính cúng dường Như Lai Hương Từ Bi, Ánh Dương ngời Cho Đời nhân ái, cho Người sống vui Xuân Hoan Hỷ đến muôn loài
19/03/2014(Xem: 27630)
Mẹ Hiền Nam Hải Quan Âm Xót thương sanh chúng giáng lâm tại trần Ngai vàng Mẹ cũng chẳng cần Đi tu theo Phật cứu lần chúng sanh Hôm nay mừng Mẹ đản sanh Con hiền quỳ xuống lòng thành kính dâng
18/03/2014(Xem: 24461)
Trong văn học Trung Hoa, từ thời đại xa xưa, Chu Hy cho rằng “nhân chi sơ tính bản tĩnh”. Từ “bản tĩnh”, do cảm xúc của dục tính mà “tĩnh” chuyển sang “động”. Và một khi tâm đã động thì trí sẽ vận dụng đến suy tư, khi đã suy tư thì phải thốt lên bằng tiếng nói.
18/03/2014(Xem: 16346)
Bạch hạc ẩn tàng làn sương mỏng Dạo bước rừng sâu sư tử hống Tịch mịch hề! mây hay mộng Gió rót thơ tràn suốt thiên niên.
17/03/2014(Xem: 15755)
Biền biệt đường bay Mịt mờ dấu lặng Tiếng ai gào thống thiết giữa đau thương Ngước lên trời cao Mất hút dặm trường Nhìn xuống biển Bóng chim tăm cá
17/03/2014(Xem: 14135)
MƯA ĐÊM Mưa từng giọt rớt vào đêm đặc quánh Tiếng ếch kêu thảng thốt