Ngộ II

26/02/201112:12(Xem: 12211)
Ngộ II

 

 


Pagoda_3

Ngộ II

 

Ta đi nghễu nghến giữa đời

Bỗng dưng một tiếng chuông rơi…

                                                    giật mình.

 

Cổng chùa ta đứng lặng thinh

Nghe hoàng hôn với bình minh nhập nhằng.

 

Nếu ta đến được Niết bàn

Rồi thì sao nữa? Bần thần ngửa tay:

Một, hai, ba, bốn, năm này

Sáu, bảy, tám, chín, mười… ai cũng mười.

 

Ta đi nghễu ngến giữa đời

Bỗng nghe một tiếng chuông rơi…

                                                      bực mình.!

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/07/2014(Xem: 21442)
Đền ân đáp nghĩa tứ thân (thơ)
30/07/2014(Xem: 16331)
Hoài Vọng Huyên Đường (thơ)
30/07/2014(Xem: 18893)
Cao Vọng của Cha Mẹ (thơ)
30/07/2014(Xem: 16931)
Hoài Vọng Mẫu Thân (thơ) Trần Trọng Khoái, Trần Kim Quế
30/07/2014(Xem: 17334)
Hiếu Niệm (thơ) của Trần Trọng Khoái
30/07/2014(Xem: 23050)
Ân Đức Sanh Thành (thơ) của Lão Thi Sĩ Trần Trọng Khoái
29/07/2014(Xem: 14738)
Đôi khi đời đau khổ Tập thở nhẹ và cười Nếu không làm như thế Chỉ thiệt mình mình thôi
29/07/2014(Xem: 14409)
Gặp Thầy nhớ chị Hà Thanh Người Ca Sĩ ấy vang danh một thời Chị đi như lá Thu rơi Đời người sinh tử kiếp đời luân lưu !..
29/07/2014(Xem: 30878)
Hồng đỏ cài lên đẹp tuyệt vời Phải nên trân trọng nhé người ơi! Những ai còn mẹ còn hồng đỏ Màu đỏ thắm tươi vẻ rạng ngời