Đất nở Hoa đàm

15/12/201004:33(Xem: 12648)
Đất nở Hoa đàm

 

từ

một thiên hà

xa xôi

tôi nguyện

trở về trái đất,

tha thiết

với

trần gian,

như

ngày xưa

yêu cõi thiên đàng.

Bây giờ

yêu trái đất,

trái đất bình lặng,

từng vi tử chuyển hành

với

vận tốc mầu nhiệm

như

vận tốc của hơi thở,

của máu luân chuyển từ tim.

Tôi yêu trái đất

như yêu

nhịp thở của chính mình.

Ngàn đời

còn mãi

sự mãi còn

như những hạt nhân vi tử

sinh hoá vô cùng

trái đất và trần gian

ngàn đời còn mãi

để cho suối nguồn

thi ha rung hứng

để cho sáo chiều

vi vút lên cao,

để phím đàn ngân chuyển

giữa cõi trời trăng sao diễm hoá.

Tôi yêu trái đất

vì trái đất

là uẩn tố hình hài

của vũ trụ

của vạn loài hoa lá,

cỏ cây sinh loại

và vì trái đất

là bức tranh linh hoạt

muôn màu diệu ảo.

tôi yêu trái đất

như

tình tôi yêu mẹ,

vì trái đất

là mẹ của muôn loài.

Tình của đất

Mênh mông

như

tình của mẹ

và tình của mẹ

mênh mông

như tình của đất,

không đài các,

không mộng mị,

hạch xách,

không phân biệt

sang hèn,

ngu trí,

thân sơ.

Tình của đất

hàm dung kỳ lạ

và tình của mẹ

lồng lộng khôn cùng.

mẹ là đất

và đất là mẹ

bình đẳng,

nhiệm mầu,

dưỡng sinh vạn loại.

nơi thiên hà

xa xôi kỳ diệu,

đất hoá vàng,

cát hoa lưu ly,

cỏ cây hoan ca thánh nhạc.

nơi cõi nầy,

đất đã hoá người

bước đi bảy bước,

đất nở Hoa Đàm bảy cánh,

thơm ngát đại thiên.

Trên đình Thứu Phong

bản đại hung ca hát mãi

chuyển động đất trời,

vượt thời-không sinh diệt

từ

thiên hà xa xôi

tôi trở về trái đất,

yêu trái đất,

và tha thiết

với trần gian,

vì nơi đây

sự sống

cũng mầu nhiệm vô cùng.

Và mai kia

hình hài huỷ diệt

thì nơi đây,

cát bụi nở Hoa Đàm.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/12/2013(Xem: 18087)
Ta về bỏ lại đằng sau Chữ Danh, chữ Lợi biển dâu chữ Tình Ta về sống với chính mình Trút đi cái vỏ hư vinh một thời.
25/12/2013(Xem: 15434)
Bạn ghé thăm tôi Một chiều đông lạnh Con chim khách trên cành đang chuốt giọng Như đón chào người khách đến chiều nay.
17/12/2013(Xem: 27151)
Thi sĩ Minh Đức Triều Tâm Ảnh sinh năm 1944 tại Hương Thủy, Thừa Thiên Huế là một bậc tài hoa đủ điệu : Nhà thơ, nhà văn, nhà biên khảo, nhà thư pháp, nhà mỹ thuật tạo vườn cảnh đồng thời là một đại sư theo truyền thống Phật giáo Nguyên thủy Nam tông với pháp hiệu Giới Đức. Xuất gia năm 1973 ở Vũng Tàu rồi làm du tăng khất sĩ qua nhiều xứ miền Sài Gòn, Đà Lạt, Nha Trang, Đà Nẵng…
17/12/2013(Xem: 29889)
Ai có hay chăng bực Đạo nhân Vô vi tuyệt học, vọng là chân? Chính vô minh tánh: Bồ đề tánh Thân huyễn không nầy tức Pháp thân.
16/12/2013(Xem: 36221)
Viết xong cuộc đời ngài Tôi bần thần, dã dượi Sinh lực tổn hao Như thân cây không còn nhựa luyện Như sức ngựa đường dài Hoàn tất cuộc lữ trình lên đến đỉnh đồi cao Ôi! Tôi đã chạy đuổi chiêm bao Muốn vói bắt mảnh trăng trời nguyên thuỷ
15/12/2013(Xem: 40934)
Quan Âm Bồ Tát Lòng mơ nâng đóa sen vàng, Quan Âm Bồ tát nhẹ nhàng ngự lên. Không gian bát ngát mông mênh, Biển khơi Bồ tát lênh đênh thuyền từ, Cứu người đến bến vô dư, Viên thành Phật quả chân như tỏa ngời. Dù cho lửa cháy ngút trời, Quan Âm vào đấy độ người trầm luân.
15/12/2013(Xem: 23992)
Trăng buồn khóc liễu rũ tàn thu, Giá lạnh trời sương gió mịt mù. Cằn cỗi sắc hương mùi nhạt tẻ, Võ vàng son phấn nét mờ lu.
14/12/2013(Xem: 20060)
Sống ở trên đời phải biết Đời Đời như dòng nước chẳng ngừng trôi “Lão Làng” đà trải qua trăm mối Truyền cho Hậu Bối biết cách bơi.
12/12/2013(Xem: 24085)
Con đã lớn khôn từ đôi bàn tay mẹ Che chở đời con từ khi mới tượng hình Chín tháng cưu mang cực nhọc mẹ hy sinh Cho đến ngày chào đời cất tiếng khóc
11/12/2013(Xem: 16396)
Lời vàng tỏa rạng khắp muôn nơi Hãy ngắm thiên nhiên ngẫm cuộc đời