Câu thơ và chiếc bóng (thơ)

05/12/201006:44(Xem: 15258)
Câu thơ và chiếc bóng (thơ)

Từ chiếc bóng muốn vượt qua chiếc bóng

Quẩn quanh hoài đỉnh óc với miền tim

Máu ngại bụi và tế bào ngại khói

Cô đơn dài xa hút một đường chim

Bạn bè cũ, người khóc kẻ cười

ôm chân cầu hoạn nạn

Sợ chống chèo, thuyền hư mục

suốt dòng không

Hội đèn tàn bên quán chiều, chợ cũ

Tha thiết gọi đò nhưng chẳng muốn sang sông

Ta hớp khí sao đêm, uống chung trà trăng lặn

Cõi đìu hiu lau lách nước sương mây

Đời mỏi mệt chẳng mấy ai thức ngủ

Đốt nến tàn, tâm sự với xoa tay!

Sống và thở, tới lui không để dấu

Gió nhân tình xao xác lá trúc lay

Thương lòng mình, thương câu thơ ngọng nghịu

Viết lên tờ mây trắng thả non tây.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/10/2007(Xem: 19455)
214 Bộ Chữ Hán (soạn theo âm vận dễ thuộc lòng)
20/10/2003(Xem: 43545)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.