Câu thơ và chiếc bóng (thơ)

05/12/201006:44(Xem: 17110)
Câu thơ và chiếc bóng (thơ)

Từ chiếc bóng muốn vượt qua chiếc bóng

Quẩn quanh hoài đỉnh óc với miền tim

Máu ngại bụi và tế bào ngại khói

Cô đơn dài xa hút một đường chim

Bạn bè cũ, người khóc kẻ cười

ôm chân cầu hoạn nạn

Sợ chống chèo, thuyền hư mục

suốt dòng không

Hội đèn tàn bên quán chiều, chợ cũ

Tha thiết gọi đò nhưng chẳng muốn sang sông

Ta hớp khí sao đêm, uống chung trà trăng lặn

Cõi đìu hiu lau lách nước sương mây

Đời mỏi mệt chẳng mấy ai thức ngủ

Đốt nến tàn, tâm sự với xoa tay!

Sống và thở, tới lui không để dấu

Gió nhân tình xao xác lá trúc lay

Thương lòng mình, thương câu thơ ngọng nghịu

Viết lên tờ mây trắng thả non tây.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/07/2014(Xem: 19081)
Con nhận ra, đây Miền Tịnh Độ, Đồi núi cao, đồ sộ bao quanh, Mặt Hồ, nước biếc trong xanh, Gió thông vi vút, chim lành vui ca.
30/07/2014(Xem: 19523)
MẸ, CHA, hai tiếng thiêng liêng Luôn luôn gần gủi, thân quen trong đời MẸ ƠI, tiếng gọi ngàn đời Mà con thường thốt trong đời của con
30/07/2014(Xem: 22032)
Tưởng Nhớ Tứ Thân (thơ)
30/07/2014(Xem: 24565)
Quang Tiền Dũ Hậu (thơ)
30/07/2014(Xem: 22386)
Đền ân đáp nghĩa tứ thân (thơ)
30/07/2014(Xem: 17199)
Hoài Vọng Huyên Đường (thơ)
30/07/2014(Xem: 19787)
Cao Vọng của Cha Mẹ (thơ)
30/07/2014(Xem: 20579)
Hoài Vọng Mẫu Thân (thơ) Trần Trọng Khoái, Trần Kim Quế