Đông Phương và vách đá (thơ)

16/11/201009:15(Xem: 13786)
Đông Phương và vách đá (thơ)

Nói với em, giấy mòn, con chữ nhạt

Đông phương ơi! Cây lá, giọt sương buồn

Không gian xám, khí trời không đủ thở

Hốc khe cùn, nước vẫn chảy từ non

Ước mộng đi em, đời quàng hoa nguyệt quế

Con số tính toan hiện bảy sắc cầu vồng

Mây du tử đã bao đời hoạn nạn

Khi trở về xa lạ một dòng sông

Rồi xa cả dung nhan, diện mục

Lớp lớp bên ngoài diêm dúa điểm trang thêm

Nhìn cố quận đã mù tăm quan ải

Giữa phố người lây lất nỗi sầu miên

Nói với em đèn trăng không đủ sáng

Điện soi nhoà, chấp choá ngữ nguyên xưa

Vuốt ý nghĩa, vuốt tâm hồn hư mục

Bụi rơi đầy, mệt mỏi giọt ngàn mưa

Tìm đối diện, em đông phương sầu tủi

Mẹ ca dao lủi thủi nhặt bèo rong

Nhạc cuồng quay, len hàng cau, bụi trúc

Rụng rơi dài, lả tả đoá nhân văn.

Đức Phật ngồi cao, thế gian nghi ngút khói

Lời kinh huy hoàng rơi giữa sóng mù tăm

Chợt tiếng khóc, lưng mây đồng vọng mãi

Vỗ vào bờ, vách đá chẳng vang âm!

Am Mây Tía

Mùa mưa lũ Ất Dậu.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/09/2024(Xem: 11051)
Khởi đầu mới cũng là ngày kết thúc Chu kỳ tròn số bảy lúc khởi nguyên Trong tâm linh số bảy thật thiêng liêng Tôn giáo nào cũng dè kiêng như thế. Tây quan niệm ngày nghỉ ngơi thượng đế Xứ ta thì ngày để mọi người vui Nên đến chùa lễ Phật ngập tiếng cười Hay vào khóa tu cho đời huân tập.
08/09/2024(Xem: 8623)
Nắng rọi, trời hồng trải mọi miền Lung linh hoa vẫn nét trinh nguyên Nồng nàn mùi đất nhiều năm trước Bước nhịp chuyển đều theo cách riêng Ước nguyện dù đường ngàn nẻo lối Bờ này, bờ kia đâu chẳng thiêng Tịnh độ trần gian khơi nguồn Đạo Thắp sáng chân tâm, dấu ấn Thiền!
05/09/2024(Xem: 4779)
Kiếp người này ai chẳng đeo mang Ghét thương tham ái lắm buộc ràng Nút thắt ân tình luôn trói chặt Tìm đâu cửa thoát đến bình an. Đeo mang vì sở hữu thêm nhiều Ham muốn khiến lòng bị đốt thiêu Theo đuổi tìm cầu vì sợ mất Biết rằng tạo nghiệp cứ phải liều.
05/09/2024(Xem: 5259)
Phật dạy phương pháp “Nhẫn Nhục” để đối trị lòng sân hận! Đấy cũng là phẩm chất đạo đức thể hiện của con người, Chịu đựng bức bách, hủy hoại mà vẫn mỉm cười Với tâm an tịnh, thong dong phá được mọi ưu tư phiền não (1)
05/09/2024(Xem: 4207)
Hằng ngày tập ăn chay Gìn giữ dạ thẳng ngay Yêu bữa cơm đạm bạc Lòng thanh thản như mây. Sáng tinh sương thả bộ Thảnh thơi giữa đất trời Cảm nhận từng hơi thở Thánh thót mấy vần thơ. Trưa dạo bước thiền hành Trong sáng đạo tâm lành Quên hết đi ngoại cảnh Chỉ còn Phật trong ta.
02/09/2024(Xem: 9185)
Mời người về đây tu viện Quảng Đức Xứ Úc hiền hòa Thầy đã dựng xây Mái ấm tâm linh, chở che người con xa xứ Bao bàn tay Phật tử cùng chung xây dựng Quảng Đức, trái tim người bất diệt!
30/08/2024(Xem: 4891)
Quên hết mầu xanh đỏ tím vàng Thấy mình về ngược thuở hồng hoang Vượt lên vô sắc và vô trú Ngoài cả thời gian lẫn không gian. Quên hết tình si dẫu muộn màng Đời ai chẳng hứng chịu trái ngang Duyên đã không tròn đừng lỡ nhịp Đường ai nấy bước kẻo dỡ dang.
29/08/2024(Xem: 8930)
Xin đa tạ tất cả …khi tìm được con đường đã chọn! Nhất là những điều bình dị trong cuộc sống, giúp thư thái an nhiên Hiểu rõ bản thân hơn trong khoảng khắc tịnh yên Liều thuốc tốt cho Tâm khi sử dụng đúng thời đúng lúc!
28/08/2024(Xem: 6552)
Tôi không viết nữa những vần thơ sầu muộn Vì cuộc đời không chỉ có thương đau Cây vẫn thẳng sau cơn giông bão Hoa vẫn nở dù mưa gió phũ phàng Cuối tận cùng tuyệt vọng là tin yêu sáng lạn Giữa muôn trùng nghiệt ngã có một góc bình an
28/08/2024(Xem: 6011)
"Phật pháp thật nhiệm mầu Con cúi đầu đảnh lễ Giấc mơ đã hiện về Thầy quét đi bệnh tật Thân, tâm con an vui Cũng nhờ bác sĩ giỏi Đã hết tâm chữa trị Cùng tất cả y tá Và người thương gần xa Chí tâm thành cầu nguyện