Chuyện kể về Maya (thơ)

25/06/201515:24(Xem: 13365)
Chuyện kể về Maya (thơ)

 lotus_5



CHUYỆN KỂ VỀ MAYA.

Phóng tác theo chuyện Narada & Kishna.

 

 

 

Narada, Narada !

Nghìn năm tình du ca

Nghìn năm bờ sinh diệt

Đất trời mộng thực kiêu sa.

Hồn du tử  khúc hòa ca linh cầu.

 

Từ trong ý thức thẩm sâu

Thế nào là nghĩa nhiệm mầu maya… ?

Thưa thầy, đâu  là “không hoa”

Nầy con nhỉ, nghĩa ta bà… đấy thôi !

 

Kishna, Kishna,

Vũ trụ đại hòa tấu

Vang động lời âm ba

Nghìn năm,

Nghìn năm nữa

Đất trời tình sương pha…

 

Nghìn năm,

Nghìn năm nữa,

Cánh Hồng từ xa xăm

Trải lòng dâu bể, nghìn năm

Giữa màu sinh diệt có Rằm nguyên trăng.!

 

Tìm thầy ly nước mát

Giữa sa mạc đồi hoang

Giữa lòng đời đỡ khát

Giữa muôn trùng hợp tan.

 

Niềm tin, lời hứa khả

Đường chiều mây rũ tơ

Xóm nhà ai mái lá

Sau cánh cửa tình cờ…

 

Hay đâu một thoáng sơ giao ấy

Nở vội tình xuân dưới bóng chiều

Ly nước đầu tiên như gát lại

Xin thêm ly nữa kết hương yêu.

 

Cát bụi, dẫu có nghìn năm bên bờ mộng thực

Khói sương, dù những giây phút giữa cuộc phù du

Ai qua đi, ai ở lại bao lớp trò ảo hư,

Đời cũng lắm phen lên sắc màu dâu bể.

 

Rồi trong vườn cây nặng trái

Con thuyền xưa gát máy bến đây rồi

Giấc mộng mới, nay đè lên  mộng cũ

Cõi tang bồng chìm lặng dấu mây trôi.

 

 

Hạnh phúc trăm năm chợt thoáng

Tình đời trăm năm chưa khuây

Mắt xanh loạn màu bể hoạn

Gối đầu lên cuộc lưu đày.!

 

Hỏi chi, đâu miền ảo ảnh

Hỏi chi, đâu nghĩa maya

Dòng đời lũ cuốn đi qua

Vô thường đến, chính maya đây rồi…!

 

Buông tay trắng mộng cuộc đời

Giữa màu sương bụi vọng hồi chuông ngân

Miền áo lụy, trời thanh tân

Nát nguồn lệ cũ, trong ngần biển xanh.

 

Thoảng như con gió qua mành

Thoảng nghe từ cõi vô thanh vọng về

Con chim ngậm hạt bồ đề

Hạt mù sương quẳng bên lề cuộc chơi.

 

Chắp tay hướng vọng chân trời

Tự nguồn tâm thức vọng lời kishna

Con đường nào đã đi qua

Khung trời nào đã nhạt nhòa tuyết sương !

 

Từ cội nguồn sâu thẳm biển xanh

Chợt nở đoá hoa vàng mầu nhiệm

Từ trái tim ráo lệ tử sinh

Bờ dâu bể khõa dòng nhân ảnh.

 

Kishna buông lời thong thả

Bấy lâu tìm nghĩa cuộc đời

Bây giờ người xưa gặp lại

Nhưng ly nước xưa đâu rồi…!

 

 

                                                  New Orleans, tháng 6. 2015.

                                                      MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/01/2017(Xem: 13590)
Đèn tâm thắp sáng xoá vô minh Mắt tuệ mở toang chuyển vọng tình Xót kẻ bỏ "Chân", rong bắt bóng Thương người quên "Thể", ruỗi theo thanh Chân tâm trực nhận, lìa điên đảo Bản thể thường hay, bặt tử sinh Vạn nẻo đi về ngời Bát Nhã Hoa ngàn cỏ nội lắng nghe kinh...!
18/01/2017(Xem: 13386)
Lối về tĩnh thức thảnh thơi Có bông Huệ nở bên đồi trắng Hoa ...
17/01/2017(Xem: 16362)
Xuân xưa Gạch sân đỏ, xác pháo hồng- Tươi xanh hoa lá giàn bông giấy già - Tuổi thần tiên vẫn chưa xa - Hồn nhiên áo mới, nếp nhà an vui.
17/01/2017(Xem: 13213)
Một thương em tập ngồi thiền Chuyên cần tỉnh tọa dáng hiền…nữ tu Hai thương em tuổi chớm thu Bước đi tha thước ôn nhu nhẹ nhàng Ba thương em nói dịu dàng Thiết tha từ ái vững vàng niềm tin Bốn thương em nét cười xinh Nụ cười hỷ xã đốt tình si mê
17/01/2017(Xem: 13596)
Trong hơi thở vào ra luôn quán chiếu Ta vẫn mang ơn nặng của đất trời Cấp cho ta không khí ở muôn nơi Dinh dưỡng tốt bảo toàn cho cuộc sống
16/01/2017(Xem: 17459)
Sự vĩ đại chẳng là thành Vạn Lý Cũng chẳng là được thành tiếng đại gia Khi tâm ta còn chưa rõ nhận ra Viên ngọc báu luôn nằm trong túi áo . Bao kiếp qua ta chạy đôn chạy đáo Chỉ thả mồi bắt bóng dưới ánh trăng Chẳng phút giây hạnh phúc thấm sâu vào Khi vỡ mộng thì mái đầu đã bạc .
15/01/2017(Xem: 13293)
Từ vô tận ta tìm về tĩnh thức Bao thăng trầm còn nỗi nhớ niềm thương Trong vô niệm ta loay hoay tìm kiếm Còn gì không hay một nỗi tàn phai.
15/01/2017(Xem: 17075)
Đạo pháp theo đời cố hiểu thương, Ngày qua hưởng lộc phải am tường. Sinh linh thế mạng đau xương cốt, Hạt gạo nuôi thân nhọc ruộng nương. Thấy được trần gian luôn quán chiếu, Lần tìm chân lý mãi noi gương. Tục thanh xen lẫn vun bi trí, Niệm niệm thâm ân trọn nẻo đường.
14/01/2017(Xem: 21570)
Thi tập “Hồi Ức” Lược Sử Kim Sơn Phật Học Ni Trường của nhà thơ Viên Huệ Dương Chiêu Anh, là thành viên trong mảng thơ Thiền thi đạo lý thuộc thơ chay. Thơ chay do không có đồ nhắm nháp, không có ma men đối ẩm lúc ngâm vịnh, xuớng họa. Như lời tâm bút của thi nhân: “Làm thơ là thú vui riêng, chỉ giới hạn trong gia đình và những bạn bè thân thuộc, mà không gia nhập vào những thi tao đàn nào cả”. Dù vậy, nhà thơ nữ nầy mãi liên tục sáng tác tới nay (2015) một lượng thơ khá dồi dào, đang còn trong bản thảo gồm những tập như:
13/01/2017(Xem: 12553)
Tâm như một bức tranh Vẽ lên cuộc đời mình Vui buồn đời trăm nhánh Quyện nhau như bóng hình.