Bài thơ thứ nhất (thơ)

02/10/201015:40(Xem: 14226)
Bài thơ thứ nhất (thơ)

 red_rose_46

Thuở ấy lòng tôi thơ thới quá
Hồn thơ nguyên vẹn một trời hương
Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại
Êm ái trao tôi một vết thương


Tai ác ngờ đâu gió lại qua
Làm kinh giấc mộng những ngày hoa
Thổi tan âm điệu du dương trước
Và tiển người đi bến cát xa


Lại ở vườn Thanh có một mình
Tôi yêu gió lạnh lúc tàn canh
Yêu trăng lặng lẽ rơi trên áo
Yêu bóng chim xa nắng lướt mành


Và một ngày kia tôi phải yêu
Cả chồng tôi nữa lúc đi theo
Những cô áo đỏ sang nhà khác
Gió hỡì làm sao lạnh rất nhiều


Từ đấy không mong không dám hẹn
Một lần gặp nữa dưới trăng nghiêm
Nhưng tôi vẫn chắc nơi trời lạ
Người ấy ghi lòng vẫn nhớ em


Đang lúc lòng tôi muốn tạm yên
Thì ai đem lại cánh hoa tim
Cho tôi ép nốt dòng dư lệ
Nhỏ xuống thành thơ khóc chút duyên


Đẹp gì một mảnh tình tan vỡ
Đã bọc hoa tàn dấu xác xơ
Tóc úa giết dần đời thiếu phụ
Thì ai trông ngóng chẵng nên chờ


Viết đoạn thơ đầu lo ngại quá
Vì tôi vẫn nhớ hẹn ngày xưa
"Cố quên đi nhé câm và nín
Đừng thở than bằng những giọng thơ"


Tôi run sợ viết lặng im nghe
Tiếng lá thu khô xiết mặt hè
Tưỡng tượng chân người len lén đến
Nhưng lòng nào dám hẹn ai về


Tuy thế tôi tin vẫn có người
Thiết tha đeo đuổi mãi than ôi
Biết đâu tôi một tâm hồn héo
Bên cạnh chồng nghiêm luống tuổi rồi

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/06/2016(Xem: 14378)
Lời thơ đơn giản nhất Xin tặng khắp thế nhân Nếu hữu duyên một lần Đọc qua rồi hãy vất
18/06/2016(Xem: 11145)
Biết rằng đồng sàng dị mộng Sống rồi cũng phải tuỳ duyên Cuộc đời qua đêm rồi sáng Đó là quy luật tự nhiên
17/06/2016(Xem: 12139)
Rực sáng y vàng Hạ an cư Nương theo lời dạy quán Chân Như Chư Tăng hội tụ cùng sách tấn Phật pháp muôn vàn chẳng thiếu dư
17/06/2016(Xem: 26989)
Ngài sinh ra để kế thế Sơ Tổ Nhân Tông Ngài hiện thân để khôi phục Thiền Tông Việt Nam Phật Giáo Việt Nam có Thiền Phái Trúc Lâm Rạng rỡ huy hoàng gần ngàn năm lịch sử Ngài sinh ra để chấn tích hưng long nghiệp Tổ Ngài hiện thân để giương trượng chống đỡ Thiền Môn Phật Giáo Việt Nam có sắc thái ửng son Có một chỗ đứng đường đường giữa thiên hà hoàn vũ
17/06/2016(Xem: 11167)
Nếu đã biết cuộc đời là mộng ảo Dù có buồn có khổ cũng không đâu Trăm con sông còn có một nhịp cầu Nhìn mây trắng mà vơi đi sầu muộn
14/06/2016(Xem: 11870)
Phật và đệ tử một ngày - Thong dong tản bộ cạnh ngay cánh đồng - Chợt đâu thấy một đám đông - Quây quần làm lễ vô cùng nghiêm trang
14/06/2016(Xem: 11944)
Ngày xưa có vị tỳ kheo - Cất am sườn núi cheo leo non ngàn - Lánh xa bụi bặm trần gian - Một lòng thiền định, đạo vàng chuyên tu
14/06/2016(Xem: 12821)
Cha cho con vóc dáng Mẹ cho con hình hài Thân con ngày thêm lớn Hồn nhiên giữa cuộc đời
13/06/2016(Xem: 17745)
Ta đến từ nơi cõi sắc không Ngày về chẳng hẹn chẳng chờ mong Như mây thoáng hiện rồi tan biến Để lại trời xanh đẹp mát lòng
13/06/2016(Xem: 11817)
Tu Phật không khó Chỉ khó nơi ta Chẳng biết bỏ tà Theo con đường chánh