Bài thơ thứ nhất (thơ)

02/10/201015:40(Xem: 15252)
Bài thơ thứ nhất (thơ)

 red_rose_46

Thuở ấy lòng tôi thơ thới quá
Hồn thơ nguyên vẹn một trời hương
Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại
Êm ái trao tôi một vết thương


Tai ác ngờ đâu gió lại qua
Làm kinh giấc mộng những ngày hoa
Thổi tan âm điệu du dương trước
Và tiển người đi bến cát xa


Lại ở vườn Thanh có một mình
Tôi yêu gió lạnh lúc tàn canh
Yêu trăng lặng lẽ rơi trên áo
Yêu bóng chim xa nắng lướt mành


Và một ngày kia tôi phải yêu
Cả chồng tôi nữa lúc đi theo
Những cô áo đỏ sang nhà khác
Gió hỡì làm sao lạnh rất nhiều


Từ đấy không mong không dám hẹn
Một lần gặp nữa dưới trăng nghiêm
Nhưng tôi vẫn chắc nơi trời lạ
Người ấy ghi lòng vẫn nhớ em


Đang lúc lòng tôi muốn tạm yên
Thì ai đem lại cánh hoa tim
Cho tôi ép nốt dòng dư lệ
Nhỏ xuống thành thơ khóc chút duyên


Đẹp gì một mảnh tình tan vỡ
Đã bọc hoa tàn dấu xác xơ
Tóc úa giết dần đời thiếu phụ
Thì ai trông ngóng chẵng nên chờ


Viết đoạn thơ đầu lo ngại quá
Vì tôi vẫn nhớ hẹn ngày xưa
"Cố quên đi nhé câm và nín
Đừng thở than bằng những giọng thơ"


Tôi run sợ viết lặng im nghe
Tiếng lá thu khô xiết mặt hè
Tưỡng tượng chân người len lén đến
Nhưng lòng nào dám hẹn ai về


Tuy thế tôi tin vẫn có người
Thiết tha đeo đuổi mãi than ôi
Biết đâu tôi một tâm hồn héo
Bên cạnh chồng nghiêm luống tuổi rồi

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/02/2018(Xem: 13330)
Nước kia có một ông vua Vốn ham việc lạ, lại ưa chuyện đùa, Tuổi vua bẩy chục có thừa, Một hôm cao hứng nhân mùa đầu Xuân
27/01/2018(Xem: 16834)
Người mắt biếc ngây thơ ngày hội lớn Khóe môi cười nắng quái cũng gầy hao Như cò trắng giữa đồng xanh bất tận Ta yêu người vì khoảnh khắc chiêm bao.
27/01/2018(Xem: 11722)
Anh chàng Đại Lãng thuở xưa, Có tài đô vật rất ư tuyệt vời, Lại thêm sức mạnh hơn người,
27/01/2018(Xem: 11378)
Phóng tác theo bản CHIỀU TÀ của Phạm Duy phổ lời từ bản nhạc nguyên tác Sérénata, tác giả Ý Enrico Toselli. Lắng chuông tiếng chùa ngân Vạn dập dìu tiếng kinh Ngày nao, nhớ mãi năm nào Nguyệt tuế quay vần Duyên kiếp chưa hề lỡ rồi Đã vô úy sầu chưa? Lời này là Quán Âm Quỳ hương dưới ánh trăng vàng Ôm gối ơ hờ Ôi tiếng chuông chùa ngân trầm Chiều thanh thanh lâng lâng lòng người Đời triền miên khóc tiếng chào đời Ngài hỡi! Xuống đây đi nghe lời tha thiết Như chuyện bình tâm Lời mong kia là đó Cho nhau nâng niu lời kinh
26/01/2018(Xem: 20897)
Công ơn Thầy Tổ mênh mông Dù đi hay ở vẫn không phụ lòng Thầy như trăng sáng trời trong Lắng soi tâm thức suốt thông lòng mình .
23/01/2018(Xem: 11875)
Ta hoàn tục mà lòng như thưở trước Sống giữa đời bằng tất cả con tim Biết cảm thông qua bao cảnh ưu phiền Mong chia sẻ một chút gì hiểu biết .
22/01/2018(Xem: 13764)
Vui đâu cho bằng vui chùa Có Thầy có Bạn có mùi trầm hương Có tiếng khánh có đạo trường Có lòng hiểu biết tình thương vô bờ .
18/01/2018(Xem: 15032)
Như Vầng Trăng Tỏa (thơ) Ta nghe kinh mà lòng nhẹ thoát Bao não phiền chợt cuốn trôi đi Chẳng mong chi tuổi tên chức vị Mong thực hành ánh đạo từ bi .
17/01/2018(Xem: 11505)
Nhiệm mầu Phật Pháp cao sâu Hành chuyên lợi lạc chẳng cầu cúng xin Hơi ta ta biết một mình Chân ta ta bước hành trình mãi thôi .
17/01/2018(Xem: 14624)
Hồ Ly Mót Vàng (truyện thơ), Ở bên sườn núi thuở xưa Có ngôi chùa nhỏ với sư rất già Lông mày sư tựa tuyết pha Chòm râu cước trắng mượt mà đẹp thay, Chùa nghèo, mọi việc hàng ngày Dù cho nặng nhọc một tay sư làm