Bài thơ thứ nhất (thơ)

10/2/201015:40(View: 15249)
Bài thơ thứ nhất (thơ)

 red_rose_46

Thuở ấy lòng tôi thơ thới quá
Hồn thơ nguyên vẹn một trời hương
Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại
Êm ái trao tôi một vết thương


Tai ác ngờ đâu gió lại qua
Làm kinh giấc mộng những ngày hoa
Thổi tan âm điệu du dương trước
Và tiển người đi bến cát xa


Lại ở vườn Thanh có một mình
Tôi yêu gió lạnh lúc tàn canh
Yêu trăng lặng lẽ rơi trên áo
Yêu bóng chim xa nắng lướt mành


Và một ngày kia tôi phải yêu
Cả chồng tôi nữa lúc đi theo
Những cô áo đỏ sang nhà khác
Gió hỡì làm sao lạnh rất nhiều


Từ đấy không mong không dám hẹn
Một lần gặp nữa dưới trăng nghiêm
Nhưng tôi vẫn chắc nơi trời lạ
Người ấy ghi lòng vẫn nhớ em


Đang lúc lòng tôi muốn tạm yên
Thì ai đem lại cánh hoa tim
Cho tôi ép nốt dòng dư lệ
Nhỏ xuống thành thơ khóc chút duyên


Đẹp gì một mảnh tình tan vỡ
Đã bọc hoa tàn dấu xác xơ
Tóc úa giết dần đời thiếu phụ
Thì ai trông ngóng chẵng nên chờ


Viết đoạn thơ đầu lo ngại quá
Vì tôi vẫn nhớ hẹn ngày xưa
"Cố quên đi nhé câm và nín
Đừng thở than bằng những giọng thơ"


Tôi run sợ viết lặng im nghe
Tiếng lá thu khô xiết mặt hè
Tưỡng tượng chân người len lén đến
Nhưng lòng nào dám hẹn ai về


Tuy thế tôi tin vẫn có người
Thiết tha đeo đuổi mãi than ôi
Biết đâu tôi một tâm hồn héo
Bên cạnh chồng nghiêm luống tuổi rồi

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
2/18/2018(View: 17767)
Hơn bốn mươi năm xa quê hương, Nhìn quanh vạn pháp vẫn vô thường. Nhân quả ẩn tàng trong kiếp sống, Như nhắc cuộc đời tựa khói sương! Mỗi độ tàn Động, nhớ quê hương, Giờ đây quên những nỗi đoạn trường. Cùng khổ cũng vui ba ngày Tết, Mai này lại một nắng hai sương!
2/18/2018(View: 14350)
Hộp rong biển trên tay Ôn còn đó Chẳng có gì phải đáng nói ở đây Cảnh núi rừng đã nói quá đủ đầy Tôi chỉ muốn đi theo Thầy im lặng .
2/15/2018(View: 11660)
Nắng hồng rực rỡ trời mây Chim muông ríu rít, cỏ cây rộn ràng Hào quang chói lọi ánh vàng Theo chân Đức Phật lên đàng sáng nay Ngài đi khất thực trong ngày Tìm cơ giáo hóa ai đây lầm đường. Nhà kia kín cổng cao tường Đế Đô là chủ, giàu sang nhất vùng Tham lam, ích kỷ vô cùng, Hôm nay chủ vắng. Chó trông chừng nhà, Nhe nanh hăm dọa người qua Mắt ngầu hung dữ như là cuồng điên. Phật ngừng khất thực trước hiên Chó lao vội đến sủa lên, cắn ngài "Hãy im!" Ngài nói khoan thai
2/14/2018(View: 15327)
Thoáng, đã mười năm vắng Tết nhà Phương trời lữ thứ hỏi mây qua Đâu mùa hương cũ xa xôi nhớ Chiều muộn tàn năm bóng mẹ già.!
2/14/2018(View: 14663)
Phật khi còn tại thế gian Có vua hung ác, bạo tàn, hại dân Nghe ngài thuyết pháp ở gần Vua theo dân chúng ân cần tới lui Xin ngài kể một chuyện vui Lại vừa hữu ích cho đời dài lâu. Phật bèn kể lại chuyện sau Chuyện "Con Chó Đói" xiết bao lạ thường.
2/12/2018(View: 21062)
Một khối sầu tư mỏi dặm dài Xuân về hoài cảm những ai ai Cành Mai mùa cũ trong hoài tưởng Hương Cúc thu nào thoảng gió mai Mây trắng bâng khuâng… lòng khách lữ Bóng chiều bảng lảng… bóng chiều phai Về đâu! Ai hỏi trăng đầu núi! Lắng khúc ca dao, Đẹp dấu hài.
2/9/2018(View: 12254)
Ngẫm lại lâm phiền, ủ khổ đau Thân nầy bọt bóng sẽ về đâu? Vơ đầy cũng chỉ bay sương khói Nhét đẫy nhưng rồi lộn bể dâu Giữ chặt tìm phương hoài chẳng cuối Vòng quanh lạc hướng mãi không đầu Thì ra tất cả như là mộng Tỏ nỗi đường qua tránh vực sâu.
2/5/2018(View: 12972)
Tình tăng lữ tháng ngày luôn gắn bó Sách tấn nhau cùng tiến bước đường tu Dẫu mai đây gặp cảnh gió mây mù Mối duyên đạo chẳng bao giờ phai nhạt .
2/3/2018(View: 14742)
Đất Việt muôn đời tiếng nước tôi Tiền nhân khai phá thưở xa xôi Biển dài chảy suốt tình dân tộc Núi thẳm mây rừng đẹp mãi thôi .
2/3/2018(View: 13020)
Nơi miền bắc Ấn Độ xưa Có bầy nai sống bốn mùa bình yên, Nai sinh ra rồi lớn lên, Ngay khu rừng ở cạnh bên xóm làng